Hiển thị các bài đăng có nhãn Doanh nghiệp - Thị trường. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Doanh nghiệp - Thị trường. Hiển thị tất cả bài đăng

30 tháng 10, 2010

'Sữa Ngoại Đang Thao Túng Thị Trường Sữa Việt Nam'

Sữa ngoại chiếm đến hơn 70% thị phần sữa bột Việt Nam, trong đó đứng đầu là Abbott, Dutch Lady (tức FreislandCampina hiện nay), Dumex, Nestle... Cứ hãng này tăng giá, lập tức các nhãn hiệu khác điều chỉnh theo.

"4 hãng sữa lớn của nước ngoài là Abbott chiếm 32% thị phần sữa bột, Dutch Lady (16%), Dumex (8%), Nestle (4,2%). Với tỷ lệ này, 4 hãng sữa hoàn toàn có thể dẫn dắt thị trường và quyết định giá bán", Vụ trưởng Vụ công nghiệp nhẹ Bộ Công thương Phan Chí Dũng cho biết tại hội thảo Những cơ hội thách thức với sự phát triển của ngành sữa Việt Nam hôm 29/10 tại TP HCM.

Dù giá sữa không phải là chủ đề chính của hội thảo nhưng đại diện Bộ Công Thương vẫn dành thời gian khá nhiều trong phần phát biểu của mình để giải thích vấn đề này.

Theo ông Dũng, hiện nay trong thị trường sữa bột, hàng ngoại chiếm đến khoảng hơn 70%. Thương hiệu nội Vinamilk tăng 6% giá bán sữa bột ngày 12/2, trong khi đó cũng vào đầu năm Cô gái Hà Lan tăng đến 10%, Abbott lên giá 17,4% đợt 1 ngày 5/1 và đợt 2 khoảng 10% vào ngày 1/10. Các hãng khác như MeadJonhson, Dumex, XO... cũng tăng tương tự cùng mức với Abbott.

Hầu hết hãng sữa đều có động thái tăng giá, chứ ít khi thấy giảm giá, cùng lắm là duy trì giá bán như Nestle làm với dòng sữa Lactogen và Gấu thời gian qua.

Dù nhấn mạnh sữa ngoại chiếm lĩnh thị trường nội địa, Vụ trưởng Dũng vẫn khẳng định: "Việc tăng giá trong thời gian qua chỉ diễn ra ở phân khúc thị trường sữa bột nhưng các thông tin khiến mọi người đều lầm tưởng tất cả sản phẩm sữa đều tăng giá cao. Ngoài ra, sở dĩ giá sữa luôn thất thường là do không có nguồn nguyên liệu ổn định chứ không phải các hãng sữa cấu kết để tăng giá".

sữa ngoại
Việt Nam đang thiếu nguyên liệu sữa. Ảnh: Hoàng Hà

Điều đặc biệt, theo đại diện Bộ Công thương, giá sữa ngoại dù cao nhưng nhiều người tiêu dùng vẫn chọn mua vì tâm lý "sính" hàng ngoại, hàng đắt tiền chất lượng mới tốt, ngoài ra chính thương hiệu của các sản phẩm ngoại cũng làm tăng giá bán.

"Với sản phẩm sữa bột, chúng ta đang thua ngay chính trên sân nhà của mình. Các nhà chế biến sữa trong nước vẫn phải phụ thuộc rất nhiều vào nguồn nguyên liệu nhập từ nước ngoài, vì ngành chăn nuôi bò sữa nội địa vẫn chưa đáp ứng đủ nhu cầu chế biến. Lượng sữa tươi trong nước chỉ thỏa mãn 22-25% nhu cầu nguyên liệu", ông Trịnh Quý Phổ, Tổng thư ký Hiệp hội sữa Việt Nam đồng tình.

Mức tăng trưởng sản lượng sữa các loại giai đoạn 2006-2010 đều đạt thấp hơn chỉ tiêu đề ra, đặc biệt là sữa bột (khoảng 48% đến 92%). Về cung cấp nguyên liệu sữa tươi, mục tiêu kế hoạch đề ra đến năm nay phải tự túc khoảng 40% nhưng thực tế không thực hiện được, ước năm 2010 chỉ được khoảng 24%.

Đánh giá thách thức và sự phát triển của ngành sữa Việt Nam phụ thuộc rất nhiều vào nguyên liệu trong nước, các chuyên gia cho rằng vấn đề cốt lỗi nằm ở chỗ phải làm sao thúc đẩy mạnh hơn nữa việc chăn nuôi bò sữa cả nước.

Trên 95% số bò sữa hiện nay được nuôi phân tán trong nông hộ, quy mô nhỏ lẻ, tính chuyên nghiệp chưa cao, nguồn thức ăn cho chăn nuôi bò sữa còn hạn chế, phải nhập khẩu đến 80% là thực trạng của ngành chăn nuôi bò sữa hiện nay ở Việt Nam.

"Điển hình như Việt Nam là nước nông nghiệp nhưng vẫn phải nhập cỏ họ đậu ở vùng ôn đới về để nuôi bò sữa cao sản", ông Đỗ Kim Tuyên, Trưởng phòng gia súc lớn, Cục chăn nuôi, Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn nói.

Năm 2009, số bò sữa cả nước là hơn 115.000 con, mục tiêu đến năm 2015, số này phải đạt 300.000 và 2020 là gần 500.000 con. "Mối quan ngại khác cần được quan tâm đúng mức là giữa nhà chế biến và người chăn nuôi, thiếu tính bền vững và tin tưởng nhau nên nhà chế biến chưa mạnh dạn đầu tư cho người nuôi", ông Trần Văn Minh Văn, Giám đốc điều hành Công ty Vinamilk góp ý.

Ông Lưu Văn Tân, đại diện Công ty FrieslandCampina cho rằng một khó khăn nữa là hiện Chính phủ chưa có quy hoạch và chính sách dài hạn cho vùng chăn nuôi bò sữa.

Nguyên nhân tăng giá sữa, theo báo cáo thanh tra chấp hành pháp luật về giá vào tháng 9/2009 của Bộ Công Thương:

1. Các doanh nghiệp nhập khẩu, phân phối sữa đã chi các khoản bán hàng quá lớn, thậm chí vượt quy định góp phần đẩy giá sữa, đồng thời tạo cạnh tranh không lành mạnh.

2. Chi phí quảng cáo quá cao như sữa XO dành cho quảng cáo, tiếp thị chiếm 20% tổng chi phí. Chi phí này với Mead Jonhson và Nestle là 30%.

3. Việc quản lý giá cả, thị trường của các cơ quan quản lý nhà nước còn lỏng lẻo.
Thanh Nhật (VnExpress)

13 tháng 10, 2010

Doanh Nhân Việt Đối Mặt Với Sự Thay Đổi Quản Trị

Trong thập niên vừa qua, Việt Nam đã hình thành một khu vực doanh nghiệp tư nhân đông đảo về số lượng, và đã có những đóng góp quan trọng cho nền kinh tế. Nhiều doanh nghiệp đang trải qua cuộc “lột xác” từ công ty gia đình thành những tập đoàn lớn hay công ty đại chúng, đòi hỏi sự thay đổi trong quản trị.

Một doanh nghiệp sản xuất đồ chơi bằng gỗ tại TP.HCM. Ảnh: Lê Hồng Thái

Thuê quản trị giỏi và đào tạo thế hệ mới: cả hai đều khó

Theo một báo cáo mới đây của tổ công tác thi hành luật doanh nghiệp và đầu tư, UNDP, các nhà kinh doanh của Việt Nam đang phải đối mặt với thách thức hàng đầu là thu hút, giữ gìn và phát huy nguồn nhân lực cũng như sự thất thoát của những người có trình độ tay nghề cao, nhất là những cá nhân có nhiều khả năng tổ chức và điều hành. Tại các doanh nghiệp, việc tổ chức, phân công và mô tả công việc chưa hợp lý, dẫn đến không rõ trách nhiệm công việc, gây khó khăn trong đánh giá giá trị từng vị trí chức danh và hiệu quả công việc. Doanh nghiệp cũng chưa vận dụng được các phương pháp và kỹ năng quản trị nhân sự hiện đại vào thực tiễn.

Tính kế chuyển giao cơ nghiệp

Ông Nguyễn Văn Sinh, chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Dapha cho biết, với 18 công ty con và số cổ phần sở hữu chiếm gần 50% trong mỗi công ty con, ông đang nuôi ước vọng truyền lại cơ nghiệp cho con cái bằng cách đầu tư cho con đi học bài bản ở các nước Âu, Mỹ, đồng thời tuyển dụng nguồn nhân lực giỏi để đạt hiệu quả trong quản trị.

Ông Sinh cho rằng, ba người con của ông khi trưởng thành sẽ có vị trí trong công ty và đó là bệ phóng ban đầu để họ có chỗ khởi nghiệp và thi thố tài năng. Còn giữ và phát triển được đến đâu thì tuỳ thuộc vào bản lĩnh của họ.

Do vậy, ông Sinh cho con học ở những trường nổi tiếng ở Mỹ, tạo điều kiện cho theo học những nhà quản lý giỏi và từng bước tập cho dấn thân vào công việc.

Ông Lương Vạn Vinh, chủ công ty hoá mỹ phẩm Mỹ Hảo cũng cho con đi học các chuyên ngành quản trị kinh doanh, hoá học, luật… Hiện ông Vinh đã giao cho người con trai lớn Lương Tuấn Hùng giữ chức vụ tổng giám đốc công ty. Nhưng ông Vinh vẫn đang ngày ngày nắm quyền điều hành chính và truyền cho con các kinh nghiệm. Ông Vinh chia sẻ: “Con tôi còn thiếu kinh nghiệm thương trường, và cách xử lý công việc còn quá hiền”.

Theo ông Vinh, việc trả lương thật cao để thuê người giỏi về làm việc không khó, nhưng vấn đề là khó tìm người đứng đầu giỏi toàn diện, có khả năng điều phối và kết hợp được những người giỏi chuyên môn để cùng nhau đưa công ty phát triển. “Để làm được điều này, kiến thức thôi không đủ, mà các con tôi phải có kinh nghiệm, sự từng trải và sự nhạy bén nên phải có quá trình năm đến mười năm nữa…”


Có chức, không có quyền

Nhiều doanh nghiệp cũng đã dám thuê những người quản trị giỏi cùng cả êkíp khi doanh nghiệp của họ lớn lên, cần có thay đổi về cung cách quản trị. Trong cuộc giao thời, đã xảy ra nhiều mâu thuẫn.

Ông Lê, chuyên gia kinh doanh và tiếp thị đã từng làm việc cho một số doanh nghiệp Việt Nam với mức thu nhập gần tỉ đồng/năm kể: “Khi tôi làm việc cho một doanh nghiệp nhựa, con trai ông chủ vừa du học ở nước ngoài về và đang tiếp quản công ty từ cha mẹ. Anh ta bảo là muốn trở thành công ty hàng đầu thế giới trong ngành sản xuất nhựa. Dù đánh giá rất cao tham vọng của anh ta, nhưng ngay sau đó tôi đã rời công ty vì biết điều này không khả thi và không có cơ sở để thực hiện”.

Bà Nguyễn H., hiện đang giữ chức phó tổng giám đốc công ty sản xuất thực phẩm ở Bình Dương chia sẻ: “Khi làm giám đốc tiếp thị cho một tập đoàn thương mại có trụ sở trên đường 3.2, dù được cấp quyền duyệt chi trong giới hạn, nhưng trước mỗi lần ký đều phải trình qua em gái tổng giám đốc. Có lần cầm tờ đề nghị chi tiền của tôi, bà này nói rằng: bộ tiền chùa đâu mà chi lắm thế. Tôi trao đổi lại với tổng giám đốc, ông này tìm cách xoa dịu chứ không giải quyết vấn đề. Tôi bèn thôi việc”.

Khó dung hoà

Công ty cổ phần giấy Sài Gòn đã trải qua giai đoạn công ty gia đình, công ty trách nhiệm hữu hạn và nay là công ty cổ phần. Ông Cao Tiến Vị, chủ tịch hội đồng quản trị công ty cho rằng khi tìm được tổng giám đốc giỏi, trả lương thật cao, chia sẻ các quyền lợi công ty với họ nhưng bản thân họ vẫn mang tâm lý người làm thuê và sẵn sàng rời bỏ công ty ra đi khi có xung đột. Còn người lãnh đạo (chủ), dám xả thân vì công ty lại thiếu kiến thức nên khó dẫn dắt công ty phát triển nhanh và mạnh.

Do vậy nếu công ty có sự kết hợp giữa người sáng lập (hoặc thế hệ kế thừa) có tâm huyết và chấp nhận dấn thân cho sự nghiệp phát triển bên cạnh đội ngũ nhân sự cấp cao có tài quản trị hiện đại, xây dựng công ty thành hệ thống là ưu việt hơn cả. Nhưng ông Vị cũng cho rằng, khó để làm điều đó vì giữa tình cảm và cách quản trị hệ thống lạnh lùng không dễ tìm được tiếng nói chung.
Theo Bích Thuỷ (SGTT)

8 tháng 10, 2010

Hà Nội: Đáp Ứng Đủ Hàng Hóa Thiết Yếu

Những ngày này, Thủ đô Hà Nội đón lượng lớn du khách trong và ngoài nước đến tham quan, du lịch. Dự báo, lượng hàng hóa lưu chuyển tại các điểm bán hàng, các siêu thị, trung tâm thương mại sẽ tăng nên Sở Công Thương Hà Nội đã chỉ đạo các doanh nghiệp đảm bảo nguồn hàng phong phú, phục vụ nhu cầu của người dân. Phía các doanh nghiệp cũng tiến hành nhiều hoạt động kích cầu mua sắm.

điểm bán hàng bình ổn
Nhiều siêu thị tăng cường thêm bàn thanh toán nhằm đáp ứng kịp thời nhu cầu mua sắm của khách hàng

Sở Công Thương Hà Nội đã có văn bản chỉ đạo các doanh nghiệp, trung tâm thương mại, BQL các chợ đầu mối có kế hoạch dự trữ hàng hóa đầy đủ tại các điểm bán hàng ở khu vực nội thành để tổ chức tốt cung ứng hàng hóa ra thị trường, đảm bảo bình ổn giá hàng hóa. Chú trọng khai thác, quảng bá các sản phẩm, mặt hàng truyền thống, có chất lượng, mang đậm nét văn hóa Việt Nam và đảm bảo VSATTP, các mặt hàng là quà tặng, đồ lưu niệm mang dấu ấn kỷ niệm Đại lễ 1000 Thăng Long-Hà Nội.

Cụ thể, Tổng công ty Thương mại Hà Nội dự trữ 76 tấn gạo, 18 tấn thịt gia súc, 32 tấn thịt gia cầm, 24 nghìn quả trứng gia cầm, 41 tấn thủy, hải sản, 59 tấn thực phẩm chế biến, 136 nghìn lít dầu ăn, 26 tấn đường RE, 78 tấn rau, củ; Công CP Thương mại Cầu Giấy đã chủ động ký kết hợp đồng với 36 nhà phân phối các nhóm mặt hàng trong danh mục bình ổn; Siêu thị BigC Thăng Long dự kiến sức mua tăng khoảng 50% doanh nghiệp cũng chuẩn bị hàng hóa tăng tương ứng và tập trung chủ yếu vào hàng tiêu dùng thiết yếu… Các doanh nghiệp cam kết đảm bảo mức giá bán ổn định theo đúng cam kết đã ký với Liên sở Công Thương - Tài chính.

Trong 10 ngày diễn ra Đại lễ, các doanh nghiệp thực hiện nhiều chương trình khuyễn mãi. Công ty TNHH Minh Hiền thực hiện giảm giá 10% trong 10 ngày diễn ra Đại lễ đối với tất cả các đại lý và các điểm bán hàng liên doanh liên kết của doanh nghiệp; Công ty CP Nhất Nam thực hiện chương trình khuyến mãi hàng một giá (với giá 10.000đồng/sản phẩm), đối với khách mua hàng có hóa đơn thanh toán trên 200.000đồng được tham gia chương trình rút thăm nhận quà; Công ty TNHH Sài Gòn Co.op Hà Nội thực hiện chương trình giảm giá thấp nhất 10% đối với 1.000 mặt hàng, chủ yếu là hàng tiêu dùng thiết yếu; Công ty TNHH Lan Chi cũng thực hiện chương trình khuyến mãi đặc biệt bốc thăm trúng thưởng chào mừng Đại lễ được tổ chức vào ngày 10-10, với mỗi đơn mua hàng có giá trị từ 150.000 đồng trở lên khách hàng sẽ được đăng ký 1 phiếu bốc thăm trúng thưởng (chỉ áp dụng đối với mặt hàng tiêu dùng thiết yếu)…

Các chợ, TTTM, siêu thị, cửa hàng tiện ích đã cải tạo, nâng cấp, trang trí bên ngoài để đảm bảo mỹ quan đô thị. Băng rôn treo bên ngoài các điểm bán, biển chỉ dẫn, biển nhận diện nhóm hàng bình ổn và bảng niêm yết giá theo quy định được chỉnh trang lại. Một số siêu thị như: Co.opmart, Fivimart, BigC, Metro đã tăng cường thêm bàn thanh toán nhằm đáp ứng kịp thời nhu cầu mua sắm của khách hàng…

Nhằm phục vụ người dân tốt hơn, UBND thành phố Hà Nội cũng cho phép 40 xe của các doanh nghiệp tham gia chương trình bình ổn giá được phép vận chuyển nhu yếu phẩm vào nội thành 24/24h và 35 xe stec của Công ty CP Thương mại & Vận tải Petrolimex Hà Nội được vận chuyển xăng dầu vào trung tâm thành phố từ 21h đêm hôm trước đến 6h sáng hôm sau.

Bộ Công Thương và Sở Công Thương Hà Nội cũng chỉ đạo lực lượng quản lý thị trường tập trung kiểm tra kiểm soát chống các hành vi đầu cơ, găm hàng, tăng giá quá mức, tung tin thất thiệt gây rối loạn thị trường. Trong đó, tập trung cao điểm công tác phòng chống vận chuyển, kinh doanh hàng nhập lậu, hàng giả mạo xuất xứ, giả mạo nhãn hiệu từ các tuyến vào Hà Nội.
Theo ANTĐ

28 tháng 9, 2010

Sài Gòn Và ‘Hàng Ngoại’ Ngày Nay

“Hàng ngoại” là cách gọi các loại hàng ngoại quốc vào VN bằng con đường nhập cảng chính thức đi qua hàng rào quan thuế, hoặc lậu thuế bằng cách luồn lách qua biên giới, qua hàng xách tay...

siêu thị Metro
Hệ thống siêu thị Metro đã làm ăn ở Việt Nam, trong đó hầu hết là hàng ngoại. (Hình: Hoàng Ðình Nam/Getty Images)

Nhiều nhất là hàng tiêu dùng, hàng kim khí điện máy, thực phẩm đóng gói, vải vóc quần áo,... chiếm lĩnh hầu hết thị trường VN. Gần đây, nổi bật ô tô, xe gắn máy, điện thoại iPhone,... ồ ạt tràn vào VN. Nhiều nhãn hiệu cao cấp nước ngoài về quần áo, mỹ phẩm, đồng hồ... cũng xuất hiện nhan nhản khắp nơi. Hàng xa xỉ giá cao vọt hẳn nên rất ít người với tới như: Ðồ chơi trẻ em giá từ vài trăm ngàn đến bạc triệu, quần jean hơn một triệu... nằm ở siêu thị sang trọng dành cho số ít người giàu nơi mà ngay cả dạo chơi, “hóng mát,” người nghèo cũng không dám bước chân vào.

Vừa túi tiền hơn là hàng Thái lan, Ðài loan, Indonesia... Những xứ láng giềng này không những cung cấp hàng hóa giá thấp mà còn rất phong phú đủ mọi thứ không thiếu thứ gì. Nhiều nhất từ Ðông Nam Á do vị trí láng giềng gần gũi, không tốn nhiều thời gian, công sức vận chuyển là hàng Mã Lai, Singapore, Hongkong...

Hàng Thái Lan, Trung Quốc có mặt ở Tịnh Biên (An Giang), hàng Trung Quốc tung hoành độc chiếm chợ Tân Thanh (Lạng Sơn), hàng Thái, Lào, Trung Quốc ở cửa khẩu Mộc Bài (Tây Ninh)... Tuy nhiên điểm mặt khắp nơi bán sỉ, bán lẻ thấy ngay áp đảo là hàng Trung Quốc.

Vì sát kề một bên nên hàng Trung Quốc dễ dàng vào Việt Nam đâu có cần phải làm thủ tục xuất nhập khẩu. Cứ đường bộ mà đi. Chợ biên giới được chính thức lập ra. Bên cạnh đó, đoàn quân cửu vạn hàng ngày kìn kìn thồ, vác theo mọi ngõ ngách lối mòn, cắt rừng, băng núi chuyên chở hàng lậu hàng trăm tấn mỗi ngày.

Hàng Trung Quốc trước kia gọi là Trung Cộng tức hàng Tàu không thiếu thứ gì. Ðồ chơi của con nít trừ hàng cao cấp Lego, búp bê Barbie... dành cho số ít khá giả và hàng VN là vài món đồ chơi bằng gỗ, bằng nhựa đơn điệu, màu sắc xám xịt không thể nào trụ nổi với cơn bão táp đồ chơi Trung Quốc. Từ cửa tiệm lớn đến tấm bạt dã chiến trải dưới đất ở mọi ngôi chợ chồm hổm đều bán hàng Tàu: từ hàng kim khí điện máy: TV, đầu máy cassette, bàn ủi, radio... đến hàng gia dụng: bộ ly tách, chén đũa, đèn pin... cho tới... hạ cám: dép, guốc, tất vớ, tăm xỉa răng... thảy đều hàng Trung Quốc.

Cứ đi ra ngoài đường nhìn quanh chẳng có món hàng nào bày ra trước mắt mà không dán nhãn “Made in China.”

Hình thức hàng ngoại lại rất hấp dẫn: vừa nhẹ, vừa đẹp, vừa xinh, vừa gọn... Ngoài đường hầu như không còn thấy ai mặc quần áo vá. Bà hàng cá “lên” áo hai dây đính hột đá, ông vé số áo pull Cá sấu, cô bồi bàn quần xệ... nếu không phải quần áo cũ SIDA vài ngàn một chiếc thì đều là hàng Trung Quốc. Bộ đầm xòe màu mè kết ren đính hột dành đi đám giá hơn trăm ngàn, áo gió trời lạnh nhún bèo xinh xắn chỉ ba chục ngàn... cũng là hàng Tàu. Hàng Tàu rẻ không thể tưởng tượng được. Với dân số một tỷ ba, giá nhân công thấp và tính cần cù nhạy bén kinh doanh. Nhiều người Việt không sản xuất trong nước mà sang Trung Quốc đặt hàng. Số lượng ít mấy họ cũng làm, mẫu mã thay đổi mấy cũng chịu và giá nào cũng ừ...

Chủng loại hàng hóa phong phú, giá rẻ mạt, rẻ còn hơn cho nhưng đúng là “tiền nào của nấy,” chất lượng hàng Tàu luôn bị mang tiếng.

Chị Linh đi du lịch phía Bắc. Tận dụng cơ hội đến khu chợ biên giới nổi tiếng bán hàng rẻ. Bà bạn dặn dò kỹ lưỡng:

“Chị không biết coi máy móc chớ mua TV, cát-sét làm chi, bây giờ đang mùa mưa, cứ mang về mấy chục cây dù đi mưa với một rổ điện thoại di động nhét dưới thùng xe, đâu có sợ choán chỗ. Mấy thứ đó thông dụng ai cũng cần, lúc nào cũng hút hàng, coi như mình gỡ tiền tàu xe du lịch...”

hàng nhập lậu từ Trung Quốc
Các loại “hàng Tàu” nhập lậu với giá rẻ mạt. (Hình: H.A/Người Việt)

Ghé chợ biên giới Tân Thanh. Chị Linh thấy người ta mua sắm như điên mà hoa cả mắt. USB dung lượng 2G bốn chục ngàn đồng, dù mười lăm ngàn một cây. Bà bạn quân sư thật chí lý, kẹt là chị không có máu buôn bán nên cứ ngắm nghía hết hàng này đến hàng khác rồi... thôi. Về tới Sài Gòn mới hú hồn vì USB thì câm điếc, còn dù long gọng vứt thùng rác nguyên bó. Riêng mền bông Trung Quốc giá trăm ngàn một chiếc, về tới Hà nội giá đã tăng trăm ba, hí hửng dùng được hai tuần thì mền bung chỉ, toạc vải, bông rơi lả tả vứt đi thật tiếc người ta bỏ bao nhiêu công để làm nên những món hàng dối gạt như vậy.

Ðúng là Trung Quốc chuyên sản xuất những loại hàng đẹp mã nhưng chất lượng không phải chỉ xấu mà còn nguy hại cho sức khỏe: Xe gắn máy gãy cổ, đũa gỗ gây ung thư, dép cao su đi trong nhà khiến lở loét da, đồ chơi trẻ có nồng độ chì cao, vải gây dị ứng da, cả giày cao cấp do Trung Quốc làm nhái giày Ý cũng có thể gây bệnh ung thư phổi... Cuối năm ngoái, hơn hai chục giáo viên và học sinh ở Thanh Hóa bị ngộ độc hóa chất trong đồ chơi “hạt nở” của Trung Quốc. Dị ứng, viêm da là những ca thường gặp ở bệnh viện Da Liễu và Nhi Ðồng từ hàng hóa Trung Quốc.

Thức ăn “Made in China” cũng đặc biệt: Lẩu Tàu một gói nhỏ sáu ngàn đồng nấu được cả nồi nước dùng, vừa ngọt như hầm nhừ mấy ký xương vừa hít hà thơm điếc mũi nên không phải chỉ các bà nội trợ mua về nấu nướng, mà cả hàng quán từ vỉa hè cho chí tiệm ăn nhà hàng lớn đều mua về dùng, giá sỉ còn rẻ dữ dội hơn; Sudan là chất nhuộm công nghiệp được chứng minh gây ung thư cho chuột và thỏ được dùng trong son môi, trong tương ớt, bột ớt, trong thức ăn gia cầm khiến trứng có màu đỏ thắm tuyệt đẹp; trái cây cam quýt lê táo “trường sinh” bày bàn thờ hương nến, thời tiết nắng oi nóng nực cả tháng trời vẫn đẹp mơn mởn, bổ ra ăn vẫn giòn ngon, chừng hai tháng... trở lên mới hỏng bên trong nhưng bên ngoài đúng là “bất tử,” màu sắc không hề suy suyển. Hoành thánh là món ăn đặc sản của người Hoa cũng có thuốc trừ sâu trong đó, kem đánh răng chứa chất diethylene glycol (DEG) cao gấp năm mươi lần hàm lượng an toàn cho phép đã gây tử vong người ...

Bà Hà xách giỏ ra chợ cẩn thận hỏi cà rốt củ nào trồng ở Ðà Lạt, củ nào xuất xứ Trung Quốc. Người bán trả lời dễ ợt nhìn là biết liền, củ cà rốt sạch sẽ, mập mạp, hồng hào đẹp như trong phim hoạt họa đích thị hàng Trung Quốc; còn củ nào quắt queo, đầy mắt, đầy rễ, đất đỏ dơ bám đầy mình là hàng Ðà Lạt. Cho nên ai chọn củ cà rốt èo uột mới là người... sành ăn! Riêng trứng nhìn bằng mắt chịu thua, quả nào nhìn cũng giống nhau.

Nếu thích “chưng” vẫn dùng hàng Trung Quốc. Anh Tài giáo viên thương thằng con sáu tuổi dữ lắm bấm bụng mua một chiếc máy bay điều khiển tự động giá một trăm ngàn. Giá đó khá cao nên máy bay nhìn đẹp lắm, màu trắng bạc, từng chi tiết tỉ mỉ đẹp không chê vào đâu được. Chỉ có điều vừa cất cánh lên đúng nửa thước thì rớt phịch xuống, văng bánh xe nằm thẳng cẳng dưới đất. Sau lần cất cánh duy nhất đó, chiếc máy bay chui thẳng vào nằm luôn trong hangar là chiếc tủ búp phê kê ngoài phòng khách.

Bởi “mất uy tín” quá nên hàng Trung Quốc phải nhái các nhãn hiệu khác. Ông Ất xem quảng cáo trong TV máy hút bụi Tây Ban Nha khuyến mãi với giá cực rẻ, được dịp ít tiền dùng món đồ xa xỉ nên ông bèn điện thoại đặt mua ngay. Nhân viên giao hàng đến nhà gặp hôm cúp điện.

Theo đúng tinh thần “vọng ngoại” miễn hàng của Tây, không phải hàng ta đương nhiên là thứ tốt nên ông trả tiền ngay, khỏi chờ thử. Nào ngờ, tối đến có điện, thì máy đứng ỳ ra chẳng thèm hắt hơi lấy một tiếng. Cả nhà săm soi tìm mãi mới lòi ra hàng chữ “Made in China” ở góc kẹt chiếc máy. Ðiện thoại hỏi thì được hãng trả lời hàng Tây Ban Nha nhưng sản xuất bên Tàu.

Ngoài ra đồ chơi Trung Quốc dán nhãn Singapore, xe gắn máy Tàu nhái hàng Nhật, nào là: Waver, Dreamer, Hongda... Mới nhác qua tưởng Wave, Dream, Honda... Người đi loại xe này nâng xe như nâng trứng, hứng như hứng hoa, chạy nhẹ nhàng, tránh dằn xóc, vì đã từng nhiều trường hợp sứt càng gãy gọng gây tai nạn, thương tật. Giá xe chỉ bằng một phần ba xe chính hãng, không đủ tiền mua xe thật thì người ta đành đi chiếc xe nhái cho nó... đỡ ghiền vậy.

Trước kia, trẻ con bú sữa đặc có đường nếu con nhà nghèo hoặc Dielac trung bình hay Guigoz nếu nhà khá khá. Khoảng chục năm lại đây, đời sống thị dân khá lên, lại có chính sách mỗi nhà chỉ có một đến hai con nên dân có tiền thi nhau đi mua sữa ngoại để chứng tỏ đẳng cấp. Sữa càng đắt càng tốt, trẻ càng thông minh. Sữa nhiều tiền tới đâu, trẻ thông minh tới đó!

Bây giờ nhiều hãng sữa tha hồ lựa chọn. Rồi sữa F. 1 dành cho bé từ 6 tháng đến 8 tháng, F. 2 cho bé từ 8 đến 10 tháng, F. 3 từ 10 đến 12 tháng... Rồi cạnh tranh nhau nhau hàng sữa này có thêm chất DHA, ARA làm cho trẻ thông minh, học giỏi, chất Prebiotic giúp tăng cường hệ tiêu hóa, chất Palatinose làm cho bé học hỏi không ngừng, Omega 3, Omega 6 cho trẻ năng động...

Sữa vẫn uống thường ngày vẫn tưởng là xuất xứ từ các nước chuyên nuôi bò sữa như Úc, Hà Lan, Ðan Mạch... tới bây giờ mới té ngửa là lắm khi sữa Úc nhập từ... Bắc Kinh. Giờ thì vụ sữa Trung Quốc gây sạn thận mới tá hỏa. Sữa của họ bị phát hiện nhiễm melamine, một loại hóa chất vốn chỉ dùng cho việc sản xuất chất dẻo và phân bón. Sữa Trung Quốc vào được lãnh thổ VN mới bắt đầu biến hóa. Thời buổi này bao bì là chuyện nhỏ nên ruột là sữa Trung Quốc đâu có ai biết, còn hộp thì muốn sao được vậy. Các kho chứa đầy bao sữa bột Trung Quốc chiết ra hộp thiếc dán nhãn. Người tiêu dùng chuộng Made in... nào thì người bán dán nhãn Made in ... đó. Toàn là Made in New Zealand, Made in Australia, Made in Holland...

Nhiều kho chứa bột sữa Tàu có date tháng 9, 2008 giờ này còn ở trong kho, đến lúc ra thị trường bán lẻ thì chắc chuyển lên thành date tháng 9, 2010 !!!

Hàng ngoại là vậy nhưng hàng hóa VN chẳng thèm nhúc nhích chớp lấy thời cơ. Khó đổ tại cho tâm lý sính hàng ngoại của người dân khi hàng nội kém về chủng loại, số lượng lẫn chất lượng. Cho nên chất lượng kém cỏi mấy hàng ngoại vẫn bình chân như vại và hàng Việt Nam khoanh tay nhìn...
Theo Người Việt Online

25 tháng 9, 2010

Thị Trường Hàng Hóa: Giá Tiêu Dùng

Theo công bố của Tổng cục Thống kê, giá tiêu dùng tháng 9 tăng 1,31%. Đây là một tốc độ tăng cao, xét trên một số góc độ khác nhau.

giá tiêu dùng - mua hàng tại siêu thị
Ảnh: Internet

Một, cao nhất so với tốc độ tăng của các tháng trong năm nay, tính từ tháng 3 (tháng 3 tăng 0,75%, tháng 4 tăng 0,14%, tháng 5 tăng 0,27%, tháng 6 tăng 0,22%, tháng 7 tăng 0,06%, tháng 8 tăng 0,23%). Phải chăng, chu kỳ tăng giá tiêu dùng cao lên vào cuối năm như nhiều năm trước đã lặp lại.

Hai, so với tốc độ tăng chỉ số giá tiêu dùng CPI trong tháng 9 thì tốc độ tăng của tháng 9 năm nay cao nhất trong 16 năm qua (tính từ năm 1995). Như vậy, tốc độ tăng giá tiêu dùng cao trong tháng 9 của năm nay là trái với thông lệ của các năm trước.

Tháng 9 thông thường là tháng khuyến mãi, giảm giá, để thay, chuyển hàng thời vụ, đẩy hàng cũ ra chuẩn bị cho việc tích hàng phục vụ nhu cầu tiêu dùng cao hơn trong dịp cuối năm. Nói cách khác, mùa tăng giá cuối năm trong năm nay đã đến sớm hơn mọi năm. Đây cũng là một cảnh báo cho việc tăng giá cao hơn ở những tháng còn lại của năm nay; đồng thời cũng đe dọa việc thực hiện mục tiêu tăng 7% ban đầu và 8% điều chỉnh.

Ba, sự tăng lên của giá tiêu dùng diễn ra ở hầu hết các nhóm hàng hóa và dịch vụ tiêu dùng (trừ hàng hóa, dịch vụ bưu chính viễn thông không tăng), trong đó có những nhóm hàng hóa, dịch vụ tăng cao hơn tốc độ tăng chung, đã kéo tốc độ tăng chung lên theo. Tăng cao nhất là hàng hóa, dịch vụ giáo dục (tăng 12,02%), một mặt do nhu cầu của mùa tựu trường tăng lên; mặt khác do học phí ở các trường ngoài công lập và các trường cao đẳng, đại học tăng. Giá lương thực tháng 9 tăng 2,32%, chủ yếu do đã bị giảm 5 tháng liền, nên nay đã tăng bù; lại gặp lúc giá thế giới tăng cao, trong khi lượng lương thực trong dân để thu mua xuất khẩu không còn nhiều; cũng vì thế, dù giá lương thực tăng nhưng nông dân sẽ không có lợi. Giá thực phẩm do nhiều tháng trước tăng thấp, nay đã tăng cao hơn (tăng 0,39%). Giá nhà ở và vật liệu xây dựng tăng 1,08%, chủ yếu do giá thuê nhà ở, điện nước của học sinh, sinh viên khi bước vào năm học mới, do giá chất đốt tăng, giá vật liệu xây dựng đã tăng cao trở lại.

Bốn, giá tiêu dùng tháng 9 tăng cao không trực tiếp do sự nới lỏng của chính sách tiền tệ, thậm chí chính sách tiền tệ còn có xu hướng thắt chặt hơn, biểu hiện ở lãi suất huy động và lãi suất cho vay còn cao, tốc độ tăng trưởng dư nợ sau 8 tháng còn thấp so với định hướng tăng 25% đề ra cho cả năm, trong đó tốc độ tăng dư nợ tín dụng bằng VND còn thấp hơn nhiều; trong khi đó Thông tư 13 của Ngân hàng Nhà nước được ban hành để bảo đảm an toàn, tránh rủi ro nhưng lại có xu hướng thắt chặt hơn đang được nghiên cứu sửa đổi nhưng chưa rõ mức độ sửa đổi ra sao… Tuy nhiên, dư nợ tín dụng bằng ngoại tệ tăng rất cao, cán cân thanh toán bị mất cân đối tiếp tục làm cho dự trữ bằng ngoại tệ bị giảm, Ngân hàng Nhà nước đã 2 lần tăng tỷ giá VND/USD lên trên 5%, lãi suất ngoại tệ tăng cộng hưởng với giá nhập khẩu tăng (8 tháng đầu năm nay so với cùng kỳ năm trước, giá xăng dầu tăng 35,6%, giá khí đốt hóa lỏng tăng 38,7%, giá phân bón tăng 0,7%, giá chất dẻo tăng 32,4%, giá cao su tăng 57,4%, giá giấy các loại tăng 27,4%, giá bông tăng 40,2%, giá sợi dệt tăng 27,9%, giá sắt thép tăng 31,6%, giá kim loại thường khác tăng 32,5%…) làm cho chi phí đầu vào bị tăng kép. Giá vàng gần đây liên tiếp lập đỉnh điểm mới và lãi suất huy động vàng tăng trở lại… làm cho kỳ vọng lạm phát trong những tháng cuối năm sẽ cao.

Xem xét tốc độ tăng trong 3 tháng cuối năm trước là 2,31% và nếu 3 tháng cuối năm nay cũng tăng tương tự, thì cả năm 2010 sẽ tăng 8,9% - không hoàn thành mục tiêu điều chỉnh. Đây là điều cảnh báo cần thiết, khi tốc độ tăng trưởng GDP có thể vượt kế hoạch đề ra là tăng 6,5% cho cả năm (ước 9 tháng tăng 6,5% và ước cả năm tăng 6,7%).
Theo Thanh Niên

20 tháng 9, 2010

Con Số Khẳng Định Niềm Tin

Có lẽ chưa Trung Thu nào hàng hoá lại phong phú đến vậy. Người người háo hức chờ đón Trung thu của năm thứ 1.000. Sau là đến Đại lễ 1.000 năm Thăng Long Hà Nội.

Tết trung thu - mua sắm
Con số khẳng định niềm tin.

Quả đúng là dịp " ngàn năm có một" nên không khí mua sắm để sử dụng hay biếu tặng đang tràn ngập mọi nơi. Không chỉ có bánh kẹo cao cấp hút hàng dịp này mà các sản phẩm rượu bia nhập ngoại cũng đông khách không kém. Và năm nay, người tiêu dùng có xu hướng ngoài chọn thương hiệu tin cậy họ còn tìm chọn các con số trên nhãn mác sản phẩm như một cách " chơi hàng", thể hiện niềm tin : hàng có tên có tuổi khẳng định chất lượng hàng và giá trị của người sử dụng.

Con số trên nhãn mác sản phẩm có một mối quan hệ chặt chẽ với chất lượng và giá trị sản phẩm. Ngoài các con số thông báo các thông tin cơ bản liên quan đến chất lượng sản phẩm theo quy định bắt buộc như thành phần, định lượng, tỷ lệ, thời hạn sản xuất, thời gian sử dụng, số giấy phép lưu hành, hướng dẫn đặc biệt, ...trên một số mặt hàng cao cấp như vàng bạc, đồ cổ, đồ gỗ, rượu, xì gà...còn thể hiện con số về độ tuổi của sản phẩm - một yếu tố quan trọng thể hiện sự độc đáo, đặc biệt của sản phẩm này so với các sản phẩm khác cùng loại.

Ở Việt nam, với các mặt hàng "truyền thống" như vàng bạc, đồ cổ thì việc kiểm tra độ tuổi trước khi mua là chuyện hiển nhiên. Còn với các mặt hàng khác, việc đánh giá chất lượng thông qua độ tuổi sản phẩm nhiều khi vẫn còn là điều " xa xỉ" đối với người tiêu dùng, cho dù độ tuổi sản phẩm có được công bố rõ ràng trên nhãn mác hay không. Thực tế cho thấy, việc lựa chọn sản phẩm dựa vào thói quen, qua người giới thiệu hoặc sự bắt mắt của bao bì mà bỏ qua các thông tin, con số quan trọng trên nhãn mác chính là một trong các nguyên nhân dẫn đến việc mua phải hàng giả, hàng nhái, hàng kém chất lượng với giá "trên trời".

Nếu người tiêu dùng Việt Nam hoàn toàn tin tưởng vào con số 999.9 hay 99.98 thể hiện trên nhãn mác của Rồng Vàng SJC bởi con số tuổi vàng này được quy định và công nhận bởi công ty vàng bạc đá quý Sài Gòn thì giờ đây họ cũng hoàn toàn có thể tin tưởng vào các con số về độ tuổi sản phẩm ghi trên nhãn mác các chai whisky đang bán "đắt như tôm tươi" mùa lễ hội này. Bởi độ tuổi của dòng sản phẩm này đã được quy định & công nhận bởi Hiệp hội whisky Scotland - quốc gia nổi tiếng toàn thế giới bởi ngành công nghiệp sản xuất whisky. Theo đó: tuổi của sản phẩm phải được công bố ngay trên nhãn mác chai và được tính bằng số năm rượu được ủ trong thùng gỗ sồi có niêm phong của thuế quan và độ tuổi chỉ được tính cho số năm của sản phẩm trẻ tuổi nhất trong tất cả những sản phẩm cùng loại dùng để pha chế trong chai rượu. Như vậy có nghĩa là rượu 12 tuổi sẽ bao gồm rượu ít tuổi nhất là 12 năm và các sản phẩm cùng loại khác được pha chế trong chai sẽ có độ tuổi lớn hơn 12 năm. Các nhà sản xuất thường ghi trên nhãn mác các con số 12,18,25…vừa để công bố về độ tuổi của sản phẩm, vừa để thể hiện đẳng cấp và chất lượng của sản phẩm của mình. Riêng đối với những sản phẩm không ghi tuổi thì có thể ngầm hiểu đó là sản phẩm chỉ tối đa là 3 năm tuổi. Và các nhà sản xuất phải có trách nhiệm phối hợp với giới truyền thông để tuyên truyền và hướng dẫn cho người tiêu dùng về các quy định này, giúp người tiêu dùng chọn sản phẩm có chất lượng, đánh giá đúng giá trị tương xứng của sản phẩm mà họ tiêu dùng

Giữa “ma trận” sản phẩm được bày bán la liệt trên thị trường, người tiêu cần tạo cho mình thói quen đọc – hiểu nhãn mác, mua hàng có tên, có tuổi, có nguồn gốc rõ ràng để chọn mua cho mình, người thân và bạn bè những mặt hàng tốt nhất, đúng chất lượng, đúng đẳng cấp và đặc biệt là xứng đáng với số tiền bỏ ra - đảm bảo niềm vui trọn vẹn mùa Lễ Hội.
Theo 24h

13 tháng 9, 2010

Vinamilk Bán Lại Nhà Máy Cà Phê Cho Trung Nguyên

Công ty Cổ phần Sữa Việt Nam - Vinamilk (mã VNM-HOSE) vừa thông báo về việc chuyển nhượng dự án Nhà máy Cà phê Sài Gòn.

Vinamilk bán lại nhà máy cà phê cho Trung Nguyên
Hiện Vinamilk và Trung Nguyên đang hoàn tất các thủ tục đăng ký với các cơ quan chức năng theo quy định pháp luật.

Theo thông tin công bố, Vinamilk đã ký hợp đồng chuyển nhượng dự án Nhà máy Cà phê Sài Gòn cho Công ty Cổ phần Trung Nguyên tại Khu công nghiệp Mỹ Phước, Bình Dương. Nhà máy này chuyên sản xuất các sản phẩm cà phê hòa tan các loại, cà phê rang xay và cà phê đóng lon uống liền.

Hiện Vinamilk và Trung Nguyên đang hoàn tất các thủ tục đăng ký với các cơ quan chức năng theo quy định pháp luật.

Vinamilk cho biết, không có thành viên nào thuộc Ban điều hành hoặc Hội đồng Quản trị có lợi ích trực tiếp hay gián tiếp trong việc chuyển nhượng này. Lý do chuyển nhượng của Vinamilk, theo bà Ngô Thị Thu Trang, Giám đốc điều hành Vinamilk, là “để tập trung phát huy thế mạnh của mình vào ngành công nghiệp sản xuất sữa”.

Trong khi đó, ông Lê Tuyên, Giám đốc Tiếp thị và Truyền thông của Trung Nguyên, nói: “Đối với Trung Nguyên, đây là một bước chuẩn bị của cuộc hành trình dài để xóa bỏ những ám ảnh về nghịch lý bất công của ngành cà phê Việt Nam, thể hiện khát vọng của cả một tập thể con người Trung Nguyên, quyết tâm nâng cao vị thế thương hiệu cà phê Việt Nam trên trường quốc tế”.

Vào tháng 5/2008, Vinamilk từng công bố sẽ bỏ ra 2 triệu USD để quảng bá cho sản phẩm cà phê hòa tan nhãn hiệu Moment (ra đời năm 2005), với mục tiêu đưa thị phần của sản phẩm này từ 5% lên 30% trên thị trường cà phê hòa tan ở Việt Nam vào năm 2010, đồng thời hợp tác quảng bá nhãn hiệu Moment với câu lạc bộ bóng đá Arsenal (Anh). Vào thời điểm đó, thông tin từ Vinamilk cho biết nhà máy cà phê tại Bình Dương có công suất chế biến 1.500 tấn cà phê hòa tan và 2.600 tấn cà phê rang xay mỗi năm, với tổng vốn đầu tư 17 triệu USD.

Thông tin từ phía Trung Nguyên cho biết, vụ mua lại Nhà máy Cà phê Sài Gòn nằm trong chiến lược hoàn thiện hệ thống nhà máy công nghệ và bí quyết của công ty này, với mức đầu tư 2.200 tỷ VND trong thời hạn 5 năm. Hiện Trung Nguyên đang có 4 nhà máy chế biến cà phê lớn nhất, gồm 2 nhà máy chế biến cà phê rang xay và 2 nhà máy chế biến cà phê hòa tan. Bên cạnh đó là nhà máy rang xay cà phê của Trung Nguyên (khởi công vào tháng 6/2009 tại Buôn Ma Thuột với mức đầu tư gần 800 tỷ VND) dự kiến đi vào hoạt động trong 3-5 năm tới

Ông Tuyên nói, việc tiếp nhận Nhà máy Cà phê Sài Gòn sẽ nâng tổng công suất sản xuất cà phê hòa tan của Trung Nguyên lên gấp 3 lần so với trước đây.
Theo VnEconomy

6 tháng 9, 2010

Sữa Tăng Giá, Đại Lý Cũng… Phát “Sốt”

Không chỉ người tiêu dùng mà đại lý phân phối cũng phát bực khi mà hàng loạt các loại sữa nối đuôi nhau tăng giá trước khi thông tư của Bộ Tài chính về quản lý giá sữa có hiệu lực.

Người Việt ưu tiên dùng sữa Việt
Người tiêu dùng nặng gánh khi giá sữa liên tục tăng trong thời gian qua.

Giá sữa lại tăng

Từ ngày 1/9, nhãn sữa dành cho bà bầu Anmum nhập khẩu từ New Zealand chính thức tăng giá 10% . Theo đó, hộp 400g lên đến 134.000 đồng và hộp 900g lên 240.500 đồng.

Công ty TNHH 3A, nhà phân phối sản phẩm Abbott cũng vừa cho ra bao bì mới với dòng Ensure và tăng giá lên 9%. Với mức tăng này, loại hộp 900g tăng hơn 40.000 đồng, giá bán 471.000 đồng/hộp so với giá cũ là 430.000 đồng/hộp.

Trong khi đó, nhiều đại lý cho biết nhãn hiệu Pediasure của Abbott vẫn đang trình trạng “chập chờn” và đến 10/9 mới có thông báo chính thức về giá.

Đầu tháng 8, Abbott đã có đợt điều chỉnh giá tăng ở mức 7% đối với 3 nhãn sữa gồm Similac Eye-Q Plus, Similac Gain Eye-Q Plus và Gain Plus Eye-Q Plus. Hộp 900g của các nhãn hiệu này tăng thêm từ 25 - 30.000 đồng.

Hồi tháng 7/2010, 17 nhãn sữa bột của hãng Dumex đã tăng giá thêm 10%. Sữa XO nhập từ Hàn Quốc điều chỉnh tăng 2,5% và nhãn hiệu Cô gái Hà Lan tăng 7% ở sữa nước, sữa đặc.

Đại diện Saigon Co.op cho hay, trong hàng chục hãng sữa hệ thống này chỉ nhận được thông báo cam kết không tăng giá đến hết năm 2010 của một hãng sữa, đồng thời đưa ra mẫu mã bao bì mới tiết kiệm cho người tiêu dùng. Nhiều hãng khác có tuyên bố không tăng giá nhưng chỉ khi không có biến động bất thường về nguyên liệu và tỷ giá.

Và thực tế, chỉ trong vòng hai tháng qua, hàng loạt các hãng sữa đã nuối đuôi nhau tăng giá ở nhiều dòng sản phẩm với lý do thay đổi mẫu mã, nguyên liệu đầu vào và tỷ giá tăng.

Đại lý cũng bị “ép”

Thông thường, khi một sản phẩm nào đó điều chỉnh giá bán phải thông báo trước một thời hạn nhất định và có lý do tăng giá hợp lý với các nhà phân phối, đại lý. Nhưng với mặt hàng sữa phía đại lý lại bị nhà cung cấp o ép với kiểu tăng giá bất ngờ và… không cần lý do.

Cuối tháng 8 vừa rồi, các đại lý nhận được lời mời tham dự buổi ra mắt sản phẩm dòng Ensure của hãng Abbott với mẫu mã mới đồng thời thông báo giá mới. Với hình thức “bình mới rượu cũ”, giá bán đã tăng lên đến 9%.

Chị Hà, chủ đại lý sữa Vũ Hào (đường Nguyễn Thông, Q.3) tham gia vào buổi ra mắt trên bày tỏ: “Nhiều người bức xúc lắm nhưng làm được gì đâu. Người ta chọn lúc hàng cũ không còn rồi bất ngờ tung mẫu mới nên buộc mình phải chấp nhận hàng mới để bán. Mình phụ thuộc vào người ta hoàn toàn”.

Các đại lý cũng ít khi có hàng tồn để kiếm lãi vì như vậy sẽ bị ứ vốn. Bởi với mặt hàng sữa lấy hàng là phải trao tiền ngay, chứ không có sự hỗ trợ về vốn từ các nhà cung cấp.

Mỗi lần tăng giá, sức tiêu thụ sẽ bị chững lại trong một thời gian trước khi người tiêu dùng chấp nhận giá mới nên việc kinh doanh cũng bị ảnh hưởng. “Giá cao, vào hỏi là khách bỏ đi đến nơi khác dò giá. Người mua người ta chửi lên đầu đại lý thôi”, chị Hà nói.

Hỏi chuyện về giá sữa vào chiều 5/9, vợ chồng anh N, chủ đại lý sữa tại sạp 45 chợ Gò Vấp tỏ ta cáu bẳn. “Lại tăng nữa rồi đấy! Giờ thích là người ta tăng, làm gì có công ty nào cần thông báo hay trình bày lý do đâu” - người chồng bức xúc.

Chị vợ xen vào: “Mình chỉ là người bán, lấy giá nào thì bán giá đó. Giá tăng việc kinh doanh bị ảnh hưởng nhưng khổ nhất là người dân thôi. Trong thời buổi này phải làm sao để giảm giá cho người tiêu dùng chứ cứ thay đổi mẫu mã rồi tăng giá thì dẹp đi. Mẫu mã phải theo hướng tiết kiệm”.

Rồi chị quay sang PV, bất ngờ hỏi: “Tôi thấy báo chí viết hoài, viết mãi mà có can thiệp được gì đâu. Giá vẫn tăng đều đều đó thôi”.

Ngoài việc chờ vào cơ quan quản lý, theo chị Hà cần có những phong trào “tẩy chay” sữa tăng giá của người tiêu dùng để hạn chế việc tăng giá vô tội vạ như hiện nay. “Điều khó nhất ở đây là rất hiểm khách hàng, chỉ vài % chấp nhận thay đổi loại sữa mình đang dùng. Còn nữa, giá tăng người vẫn bấm bụng dùng loại sữa quen Trong khi đó, các hãng sữa tăng giá lại tập trung trung ở mặt hàng bán chạy”, chị Hà nói.
Theo Dân trí

26 tháng 8, 2010

Các Hãng Sữa “Rụt Rè” Cam Kết Giữ Giá

Giá nguyên liệu đầu vào cùng tỷ giá giữa VND/USD liên tục biến động được cho là nguyên nhân chính khiến nhiều hãng sữa chưa thể cam kết sẽ giữ nguyên giá bán cho đến cuối năm 2010.

sữa ngoại nhập
Nhiều hãng sữa chưa thể khẳng định sẽ giữ nguyên giá bán cho đến cuối năm 2010.

Ngày 25/8, Mead Johnson Nutrition - Tập đoàn chuyên về dinh dưỡng trẻ em đã chính thức công bố: “Mead Johnson không tăng giá tất cả các sản phẩm đến hết năm nay”.

Ông Enda Ryan, Tổng Giám Đốc Mead Johnson Việt Nam cho biết: Mead Johnson khẳng định giữ nguyên mức giá hiện tại cho đến hết năm 2010, nhằm mục đích hỗ trợ người tiêu dùng, đồng thời tiếp tục thực hiện cam kết cung cấp những sản phẩm chất lượng cao và phù hợp cho thị trường Việt Nam.

Đi kèm với tuyên bố không tăng giá của mình, Mead Johnson Việt Nam còn giới thiệu “Bao bì tiết kiệm” đối với các sản phẩm EnfaKid A+, and EnfaGrow A+. Sự cải tiến này sẽ giúp tiết kiệm đến 45.000 đồng cho người tiêu dùng.

Cùng với đơn vị này, Công ty Cổ phần Thực phẩm Hanco cũng đã chính thức khẳng định từ nay đến cuối năm, tất cả sản phẩm sữa của Hanco không tăng giá.

Ngoài hai công ty sữa nêu trên, các hãng sữa khác vẫn chưa có động thái thể hiện sự chia sẻ với người tiêu dùng. Công ty Friesland Campina Việt Nam, đơn vị đã từng tiên phong cam kết không tăng giá bán giai đoạn cuối 2009, nhưng đến thời điểm này, “cũng rất khó cam kết giữ giá do giá cả nhiều nguyên liệu đầu vào luôn có sự biến động.

Bên cạnh đó, sự biến động tỷ giá cũng gây khó khăn không nhỏ cho doanh nghiệp”, ông Nguyễn Ngọc Kinh Luân, trưởng phòng đối ngoại nói.

Bà Bùi Thị Hương, Giám đốc truyền thông Công ty Cổ phần sữa Việt Nam (Vinamilk) cũng cho rằng giá bán của sản phẩm phụ thuộc rất nhiều vào các yếu tố như đầu vào và hầu hết là nguyên liệu nhập khẩu. Vì vậy, mặc dù luôn cố gắng để đảm bảo giữ giá bán cũng như đưa ra giá bán có lợi nhất cho người tiêu dùng, nhưng Vinamilk vẫn chưa thể khẳng định chắc chắn về việc có tiếp tục giá bán của các sản phẩm từ nay đến cuối năm hay không.

Về phía nhà bán lẻ, đại diện cho đơn vị chuyên phân phối sản phẩm sữa Abbott (Hoa Kỳ) thì cho hay, về cơ bản giá nhập khẩu ở nước ngoài vẫn không thay đổi, nhưng việc điều chỉnh tỷ giá giữa VND/USD tăng thêm 2% thời gian qua cũng có thể làm ảnh hưởng giá bán của các sản phẩm sữa nhập khẩu.

Cũng theo vị đại diện này, các hãng sữa đã khẳng định về việc giữ ổn định giá từ nay đến cuối năm chẳng qua là do giá bán và giá nhập khẩu có sự chênh lệch quá lớn, nên các biến động về tỷ giá cũng không ảnh hưởng nhiều đến các đơn vị này.
Theo VnEconomy

14 tháng 8, 2010

Thị Trường Bánh Trung Thu: Tù Mù Nhân Làm Bánh Trung Thu

Mặc dù còn hơn 1 tháng nữa mới đến Tết Trung thu, nhưng không khí chuẩn bị cho mùa bánh trung thu đã khá nhộn nhịp. Điều đáng báo động hiện nay là trên thị trường đang bày bán rất nhiều loại nguyên liệu từ cao cấp đến bình dân nhưng không rõ nguồn gốc, nhãn mác.

bánh trung thu
Một điểm bán nhân bánh trung thu trên phố Hàng Vải, Hà Nội.

Cao lương mỹ vị vào nhân bánh

Bên cạnh các loại bánh trung thu với hương vị đậu xanh, lá dứa, sữa dừa, thập cẩm... một số đơn vị, cơ sở sản xuất bánh trung thu đã nhanh nhạy nắm bắt nhu cầu thị trường đưa vào nhân bánh những hương vị mới nhằm tạo ra các sản phẩm độc đáo đánh vào tâm lý người tiêu dùng, đặc biệt là quà trung thu dành để biếu tặng. Nhiều loại dược liệu quý hiếm như vây cá mập, vẩy tê tê, đông trùng hạ thảo, cá hồi, linh chi bát bảo, bào ngư, hải sâm, tảo spirulina... cũng được đưa vào làm nhân bánh. Giá các loại bánh trung thu có nguyên liệu “đặc biệt” này dao động từ vài chục đến vài trăm ngàn một chiếc. Điều đáng nói ở đây là nguyên liệu đưa vào nhân bánh trung thu chưa được cơ quan chức năng kiểm nghiệm về chất lượng, không có nguồn gốc xuất xứ rõ ràng.

Ở Hà Nội, tại chợ đầu mối Đồng Xuân - Bắc Qua, người dân có thể dễ dàng mua được các loại nguyên liệu để làm bánh trung thu từ dược liệu quý với giá bình dân như các loại vây cá, tổ yến, bào ngư, hải sâm, tảo spirulina, gân nai, bóng cá đến các loại đỗ xanh, hạt sen, hạt bí, hạt dưa, lạp xường, bí, cùi bưởi... Theo chị Nguyễn Thị Lan – khu B1 chợ Bắc Qua: “Có nhiều nguồn hàng khác nhau, nhưng chủ yếu được lấy từ Trung Quốc, các khách sạn, nhà hàng, các cơ sở sản xuất bánh vẫn thường qua đây lấy nguyên liệu. Tuỳ theo chất lượng mà các “cao lương mỹ vị” có thể từ vài chục ngàn đến vài triệu đồng. Thực tế, một số loại nguyên liệu (vây cá mập, vẩy tê tê, linh chi bát bảo...) mà các chủ hàng tại chợ giới thiệu đều không có tên sản phẩm, đơn vị nhập khẩu, nguồn gốc xuất xứ, không nhãn phụ... Các dược liệu “quý” được đóng túi hoặc đóng hộp theo chỉ (gram) hoặc lạng. Tất cả tác dụng của dược liệu chỉ được giới thiệu qua lời quảng cáo của chủ cửa hàng kinh doanh nguyên liệu.

Phố Lãn Ông - một tuyến phố chuyên kinh doanh dược liệu, thuốc đông y các loại - nguyên liệu quý trên được bày bán rất nhiều. Người tiêu dùng như lạc vào ma trận, mỗi hàng một giá. Riêng mặt hàng đông trùng hạ thảo đối với cửa hàng này là 15.000.000đ/100 gram, nhưng với cửa hàng khác có thể là 3.000.000đ/100 gram.

Tại TPHCM, trên tuyến đường Hải Thượng Lãn Ông (khu vực Q.5), người tiêu dùng cũng dễ dàng tìm mua các loại nguyên liệu chế biến bánh trung thu từ các loại mứt, hạt dưa, hạt hướng dương, lạp xường đến các loại tảo, rong biển, táo tàu, bào ngư, vi cá, hải sâm. Các loại nguyên liệu này cũng không có nhãn hiệu, xuất xứ, hạn sử dụng, người kinh doanh đóng bao nylon. Ngay cả người mua và người bán đều mơ hồ về xuất xứ, chất lượng, mức độ an toàn VSTP qua... cảm quan.

Với nguồn nguyên liệu dù quý hiếm đến mấy nhưng không rõ nguồn gốc, không chứng thực về chất lượng khi đưa vào làm nhân bánh, ai sẽ dám chắc rằng chất lượng bánh đảm bảo, đem lại lợi ích về mặt sức khoẻ cho người tiêu dùng?

Xuất hiện nhiều loại nhân bánh làm sẵn giá rẻ

Tại TPHCM, năm nay bên cạnh các loại nguyên liệu được gia công theo kiểu truyền thống, còn có các loại nhân bánh trộn sẵn. Tại các chợ An Đông, Bến Thành, người tiêu dùng, cơ sở làm bánh có thể dễ dàng mua được các loại nhân bánh trộn sẵn được đóng gói từ 3 – 5kg với rất nhiều hương vị khác nhau như: Lá dứa, dừa, khoai môn, đậu đỏ, đậu xanh, hạt sen, hạt sen – trà xanh, thập cẩm gà quay, vi cá... Với nhân bánh làm sẵn này, người mua chỉ cần cho vào vỏ bánh đã làm sẵn là tự làm được bánh trung thu. Các loại nhân làm sẵn này được bán với giá rất rẻ chỉ bằng khoảng 60% so với việc mua các loại nguyên liệu tươi về chế biến theo quy trình. Đặc biệt là các loại nhân bánh làm sẵn này không có nhãn mác, xuất xứ, thành phần... tất cả hướng dẫn sử dụng, hương vị nhân đều do người bán hàng quảng cáo.

Ngay cả những người kinh doanh mặt hàng này tại các chợ cũng mù mờ về xuất xứ của sản phẩm. Khi hỏi về nguồn gốc loại nhân bánh trộn sẵn mới xuất hiện, có tiểu thương tại chợ An Đông cho biết được nhập từ Đài Loan, người khác lại cho rằng loại nhân trộn được lấy từ Malaysia. Trong khi đó, một chủ cơ sở chế biến bánh trung thu nhiều năm kinh nghiệm tại quận 6 "bật mí": “Đó là các loại nhân bánh có xuất xứ từ Trung Quốc. Năm ngoái, xuất hiện trên thị trường với số lượng nhỏ, chủ yếu được các cơ sở sản xuất bánh trung thu nhỏ lẻ mua về để sản xuất bánh bình dân, giá của loại bánh trung thu dùng nhân trộn giá chỉ từ 7.000 – 15.000đ/cái, được bán dạo trên các tuyến đường vào cuối mùa bánh trung thu với mác “bánh đại hạ giá”. Năm nay các loại nhân này được bày bán nhiều, đa dạng về chủng loại, đón đầu mùa bánh hơn năm trước”.

Theo ông Phan Văn Thiện – Phó TGĐ Cty Bibica: “Giá đậu xanh hạt hiện nay tăng khoảng 35%, giá được tăng 70%, các nguyên liệu khác tăng 10 – 20% so với cùng thời điểm năm ngoái. Chính vì vậy, không thể có chuyện 1kg nhân bánh sau khi trộn sẵn chỉ được bán với giá từ 37.000 – 55.0000đ/kg như một số nơi đã chào hàng”.

Đến nay, nguyên liệu để sản xuất bánh trung thu vẫn chưa được các cơ quan chức năng kiểm soát chặt chẽ. Chỉ khi có tình trạng bánh mốc thì người tiêu dùng mới giật mình về vấn đề VSATTP đối với mặt hàng bánh trung thu. Để bánh trung thu đảm bảo chất lượng như các đơn vị sản xuất đã quảng cáo, cơ quan quản lý phải tăng cường kiểm tra từ đầu vào nguyên liệu đến chất lượng sản phẩm sau khi đưa ra thị trường tiêu thụ.
Theo Lao động

2 tháng 8, 2010

Thị Trường Sữa: Cuộc Chiến Của Chất Lượng Và Công Nghệ

Xu thế hội nhập, nhân lực rẻ hay nguồn tài nguyên dồi dào chỉ là một trong số những yếu tố có tính khởi động ban đầu nhằm chiếm lĩnh thị trường. Vấn đề then chốt để tạo nên thành công lâu dài chính là chất lượng và công nghệ. Xin lấy mặt hàng sữa làm ví dụ.

thị trường sữa Việt
Ảnh: Internet

Lượng tiêu thụ sữa của người Việt nam còn rất thấp. Bình quân mỗi năm người Pháp dùng tới 130 kg sữa, Thái Lan là 25 kg, nhưng Việt Nam con số này là 9 kg. Tuy nhiên, do chúng ta chỉ tự túc được khoảng 1/4 nhu cầu sữa, còn lại ¾ phải nhập khẩu, nên giá cả thị trường cũng phụ thuộc nhiều vào sữa nhập khẩu.

Trên thị trường, có tới hàng trăm nhãn hiệu, không dễ để phân biệt đâu là sữa tươi hay là sữa nước, sữa bò chế biến hay là sữa bột cho trẻ nhỏ theo đúng tiêu chuẩn Codex quốc tế. Giá cả cũng rất đa dạng tùy theo nhãn hiệu và chất lượng. Sản phẩm chất lượng tốt, dĩ nhiên giá không thể rẻ, nhưng do ở ta chưa có cơ chế hậu kiểm tốt dẫn đến có nhiều sản phẩm giá cả không tương xứng với chất lượng.

Giá sữa tươi tại siêu thị Wal-Mart ở Mỹ khoảng 0,9 USD/1 lít hay 17.200 đồng. Ở Việt Nam đắt hơn một chút, độ 21.000-23.000 đồng/lít. Tuy nhiên, chất lượng sữa tươi ở Việt Nam không khỏi lo ngại. Hội thảo “Thực trạng chất lượng sữa tươi” do Bộ Công thương tổ chức vào giữa tháng 7 cho biết đang có ít nhất 40% lượng sữa tươi tiệt trùng ở Việt Nam không phải là “100% sữa tươi nguyên chất” như quảng cáo. Lý do là vì năm 2009, tổng lượng sữa tươi đàn bò cả nước khoảng 270 triệu lít, trong khi đó lượng sữa tươi mà các doanh nghiệp sản xuất sữa đưa ra thị trường lên đến 452,8 triệu lít. Cách để bù đắp lượng thiếu hụt này là mua sữa bột nguyên liệu giá rẻ (độ 2000 USD/tấn) pha với nước giả làm sữa tươi. Với cách làm gian dối như vậy, họ kiếm được nhiều lợi nhuận từ việc móc túi người tiêu dùng. Đồng thời, họ lại ép nông dân phải bán sữa tươi cho họ với giá rẻ chỉ khoảng 7000đ/lít. Vì vậy, không ngạc nhiên khi người tiêu dùng tín nhiệm sữa tươi của những doanh nghiệp có các cơ sở chăn nuôi bò sữa thực sự như Mộc Châu, Ba Vì.... Cơ quan quản lý có biết, nhưng do chế tài xử lý quá nhẹ, lại vướng nhiều rào cản, nên cũng đành bó tay!

Về nguyên liệu sữa bột trên thị trường cũng có nhiều loại với nhiều mức giá. Chẳng hạn giá sữa bột nguyên kem loại tốt của New Zealand tháng 8/2008 là 4800 USD/tấn trong khi đó giá sữa bột nguyên kem của Trung Quốc chỉ bằng nửa (2400 USD/tấn). Đáng buồn là tại thị trường Việt Nam, vẫn có công ty mua những loại nguyên liệu giá rẻ này trộn thêm với vài vi chất rồi đóng gói thật đẹp để bán, cũng gọi là sữa bột, dẫn đến tình trạng sữa bột thiếu đạm, không đủ các chất dinh dưỡng như công bố xảy ra thường xuyên. Việc xử lý chỉ là xử phạt vi phạm hành chính, không đủ sức răn đe để các doanh nghiệp làm ăn gian dối chùn tay.

Thị trường sữa bột cho trẻ em Việt Nam đang được chia sẻ bởi các nhãn hiệu chính như Abbott (khoảng 23%), Vinamilk (khoảng 17%), Mead Johnson (khoảng 15%)... Giá các nhãn hiệu sữa cao cấp của Abbott tại Việt Nam, mặc dù đắt hơn sữa của Vinamilk nhưng so với giá cùng loại đang bán tại nhiều nước trong khu vực thường thấp hơn học tương đương. Tuy vậy, cũng có một số nhãn hiệu của một số công ty ở các nước xung quanh bán giá rất rẻ nhưng khi nhập khẩu vào Việt Nam lại có giá rất đắt như báo chí đã từng nêu.

Về các nhãn hiệu sữa của Việt Nam, với ưu thế giá rẻ, mặc dù gần đây tăng trưởng thị phần nhanh chóng nhờ vào sự ủng hộ “dùng hàng Việt” của người tiêu dùng nhưng nếu không cải thiện về chất lượng thì sẽ không thể cạnh tranh lâu dài. Cách làm ăn chụp giật, thậm chí tạo ra cả những nghiên cứu phi lý tuy có đem lại thị phần nhất thời nhưng sẽ không thể bền vững.

Do vậy, để chiếm lĩnh thị trường trong nước, các doanh nghiệp cần phải đổi mới mạnh mẽ về chất lượng và công nghệ, cũng như ý thức làm việc nghiêm túc và kỹ năng quản lý tốt mới có thể chiến thắng trong bối cảnh nước ta đang hội nhập WTO mạnh mẽ. Đồng thời, nhà nước cũng phải tăng cường công tác hậu kiểm về chất lượng, phạt thật nặng những công ty vi phạm về chất lượng hay quảng cáo gian dối, phổ biến rộng rãi thông tin về giá cả của các nước xung quanh cho người tiêu dùng, đồng thời mở cửa thị trường sữa bột mạnh mẽ hơn nữa để tạo sự cạnh tranh thì mới có thể làm lành mạnh được thị trường sữa hiện nay.

Trong khi chờ đợi các biện pháp hữu hiệu từ cơ quan quản lý, người tiêu dùng cần luôn thật tỉnh táo, phân biệt thật giả, để có thể chọn được đúng những sản phẩm tốt thực sự, xứng đáng với đồng tiền mình bỏ ra, để là “người tiêu dùng thông minh”.
Theo Dan tri

Thị Trường Bán Lẻ Việt Nam Tụt Dốc, Vì Sao?

Năm 2008, Việt Nam được AT KEARNEY xếp “ngôi Hậu” trong “làng bán lẻ toàn cầu”, năm 2009 tụt xuống hạng 6. Và năm nay hạng 14, vị trí thấp nhất trong suốt bảy năm xếp hạng vừa qua.

thị trường bán lẻ Việt Nam tụt dốc
Tuy tiềm năng khai thác của thị trường bán lẻ nước ta vẫn còn rất lớn, nhưng đó chỉ mới là “điều kiện cần”, chứ chưa phải là “điều kiện đủ” để hấp dẫn các nhà kinh doanh. Ảnh: L.H.T

Trái ngược với việc thăng tiến hầu như liên tục trong 5 năm 2004 - 2008, hai năm gần đây là giai đoạn tụt dốc quá nhanh của thị trường bán lẻ nước ta.

Cụ thể, bắt đầu với chỉ số số phát triển thương mại toàn cầu (Global Retail Development Index - GRDI) đạt 76 điểm năm 2004, Việt Nam xếp thứ 7; vị trí khiêm tốn nhất năm 2005 cũng là thứ 8; năm 2006 tăng tới 5 bậc để vươn lên vị trí thứ ba; năm 2007 xếp thứ tư và năm 2008 lên đến tột đỉnh vinh quang ở “ngôi Hậu” với 88 điểm, nhưng ngay trong năm 2009 chỉ còn 55 điểm và chỉ được xếp thứ sáu và với 50,2 điểm và vị trí thứ 14 hiện nay chính là mức “đáy”.

Thử nhìn vào các tiêu chí mà tổ chức này dùng làm căn cứ để xếp hạng 30 thị trường bán lẻ mới nổi có sức hấp dẫn nhất trong tổng số 185 quốc gia.

Với 50,2 điểm, độ bão hòa, tức là mức độ “no hàng” của thị trường bán lẻ của nước ta chỉ đứng ở vị trí thứ 15 trong tổng số 30 thị trường. Điều này có nghĩa là, với quy mô của một thị trường tiêu dùng trên 86 triệu dân, hãy còn những “khoảng trống” để các nhà kinh doanh có thể tổ chức khai thác.

Nghĩa là, tuy tiềm năng khai thác của thị trường bán lẻ nước ta vẫn còn rất lớn, nhưng đó chỉ mới là “điều kiện cần”, chứ chưa phải là “điều kiện đủ” để hấp dẫn các nhà kinh doanh.

Do vậy, nguyên nhân quan trọng nhất bị “rớt đài” quá sâu như vậy chính là độ hấp dẫn (market attractiveness) của thị trường bán lẻ nước ta đã bị suy giảm hết sức trầm trọng. Có hai căn cứ chủ yếu sau đây để khẳng định điều này.

Trước hết, chỉ với 12,3 điểm (100 điểm là có sức hấp dẫn cao và 0 điểm là sức hấp dẫn kém), thị trường bán lẻ của chúng ta bị “đội sổ” trong bảng xếp hạng 30 thị trường bán lẻ ở tiêu chí này. Điểm số này cũng chính là mức “đáy” trong suốt 7 năm qua, bởi số điểm cao nhất chúng ta đạt được ở tiêu chí này trong hai năm 2007 và 2008 là 34 điểm; năm 2004 đạt 29 điểm; hai năm 2005 và 2006 cùng đạt 24 điểm; còn năm 2009 vừa qua chỉ còn 16 điểm.

Những điều nói trên có nghĩa là, thị trường bán lẻ nước ta tuy chưa bao giờ được đánh giá cao ở tiêu chí này, nhưng sức hấp dẫn giảm sút quá nghiêm trọng trong năm 2009 và “chạm đáy” trong năm nay chính là “thủ phạm chính”.

Bên cạnh đó, hai yếu tố áp lực thời gian; và rủi ro quốc gia, rủi ro kinh doanh cũng cùng góp phần rất quan trọng trong việc tụt dốc này.

Với 49,4 điểm ở tiêu chí rủi ro quốc gia và rủi ro kinh doanh được lượng hoá qua một loạt các yếu tố như rủi ro chính trị, cải cách kinh tế, chỉ số nợ, chi phí kinh doanh, tình hình vi phạm pháp luật trong kinh doanh, tình hình vỡ nợ..., thị trường bán lẻ của nước ta tuy mất điểm khá nhiều so với hai năm 2004 và 2005 (52 và 54 điểm), đặc biệt là so với hai năm 2007 và 2008 (cùng đạt 54 điểm), nhưng vẫn cao hơn nhiều so với năm 2006 (43 điểm) và càng cao hơn so với mức “đáy” chỉ với 34 điểm trong năm 2009 vừa qua.

Nói tóm lại, tuy không đến nỗi quá bi quan, nhưng do sự “cộng hưởng” của một loạt yếu tố dẫn đến sự tụt hạng rất nghiêm trọng của thị trường nước ta trong “làng bán lẻ toàn cầu” dưới con mắt của các nhà đầu tư nước ngoài.
Theo SGTT

16 tháng 7, 2010

Giành Giật Thị Trường Bán Lẻ - Kỳ Cuối: Cạnh Tranh Từ Sự Khác Biệt

TT - Co.op Mart, Maximark, Citimart, Vinatex Mart là những thương hiệu siêu thị trong nước có tốc độ mở rộng hệ thống ra toàn quốc nhanh đến chóng mặt. Xét về số lượng, số siêu thị ngoại hiện diện ở VN còn thua xa siêu thị trong nước.

Co.op Mart

Tuy nhiên, sức cạnh tranh không chỉ được đo bằng những con số.
>> Kỳ 1: Mỗi tháng thêm một siêu thị
>> Kỳ 2: Sức hút siêu thị ngoại

Mỗi năm mở 10 siêu thị


Ông Hoàng Thọ Xuân, nguyên vụ trưởng Vụ Chính sách thị trường trong nước (Bộ Công thương), nhận xét: sức ép cạnh tranh của các doanh nghiệp (DN) có vốn đầu tư nước ngoài (FDI) tại VN trong lĩnh vực bán lẻ cho tới nay chưa lớn, bởi các đại gia bán lẻ lẫy lừng như Carefour, Walmart... vẫn chưa xuất hiện.

“Rõ ràng VN không phải là mảnh đất trống để các DN FDI có thể tung hoành như suy nghĩ ban đầu, mà họ phải đối diện với sự cạnh tranh khá gay gắt từ các DN trong nước” - ông Xuân cho hay.

Thực tế, việc mở rộng hệ thống phân phối của các nhà bán lẻ trong nước đang tăng rất nhanh.

Bà Nguyễn Thị Hạnh, tổng giám đốc Liên hiệp HTX thương mại TP.HCM (Saigon Co.op), cho biết đơn vị này hiện đang sở hữu 45 siêu thị, trong đó có 21 siêu thị tại TP.HCM và 24 siêu thị tại các tỉnh, thành phố lớn khác trong cả nước. Riêng trong tháng 7-2010, đơn vị này đã đưa vào hoạt động thêm một siêu thị tại Quảng Ngãi và một cửa hàng thực phẩm.

Theo bà Hạnh, mục tiêu của Co.op Mart là sẽ phát triển đến 100 siêu thị vào năm 2015, nghĩa là mỗi năm Saigon Co.op phải mở mười siêu thị mới.

Tương tự Saigon Co.op, hệ thống siêu thị Vinatex Mart của Tập đoàn Dệt may VN cũng đang kéo dài danh sách siêu thị và cửa hàng bán lẻ của mình, với 21 siêu thị có mặt khắp các tỉnh thành. Điểm chinh phục mới nhất là Bạc Liêu và Mỹ Tho.

Hệ thống siêu thị Citimart cũng đã nâng số siêu thị tại các khu dân cư, đô thị mới lên con số 18. Chủ đầu tư chuỗi siêu thị Maximark, bà Nguyễn Ánh Hồng, cũng tỏ ra rất quyết tâm với việc đưa vào kinh doanh trung tâm thương mại rộng 20.000m2 ở TP.HCM, trung tâm thương mại hiện đại thứ hai, sau Nha Trang, đáp ứng đầy đủ những yêu cầu từ mua sắm, giải trí, ăn uống đến chăm sóc sắc đẹp mà những siêu thị trước đó của Maximark chưa có được.

Chỉ số lượng là chưa đủ

177 Đó là số siêu thị dự kiến phát triển tại TP.HCM đến năm 2015. Theo thống kê của Sở Công thương TP. HCM, hiện thành phố có khoảng 102 siêu thị và 28 trung tâm thương mại, như vậy cơ hội cho các nhà đầu tư là rất lớn.

Dù có phần nhỉnh hơn về lượng qua tốc độ mở mới siêu thị so với các DN FDI nhưng nếu xét về chất, các DN bán lẻ trong nước vẫn còn nhiều việc phải làm để có thể rút ngắn dần những khoảng cách so với các nhà đầu tư siêu thị nước ngoài. Đó là tiềm lực vốn và năng lực quản trị điều hành, hệ thống logistic hoàn chỉnh và chuyên nghiệp.

“Tôi thật sự không ngại cạnh tranh với họ. Nhưng thú thật, điều tôi sợ nhất ở các tập đoàn đa quốc gia chính là vốn và lực” - bà Nguyễn Ánh Hồng nói.

“DN nước ngoài có thể lỗ vài ba năm nhờ nguồn lực từ các công ty mẹ, trong khi DN trong nước chỉ cần lỗ một tháng thôi là to chuyện!” - bà Nguyễn Thị Hạnh chia sẻ.

Trong câu chuyện tìm kiếm mặt bằng, phần lép vế thường thuộc về những DN trong nước. Quan sát những vị trí đẹp ở TP.HCM hay một số thành phố lớn khác, dễ dàng nhận ra một thực tế là chúng đang dần thuộc về tay các thương hiệu nước ngoài.

Trước đây những cửa hàng thức ăn nhanh KFC, Lotte thay thế vị trí những quán cà phê, tiệm phở ở góc phố đẹp thì nay những mặt bằng đắc địa cũng về tay các siêu thị ngoại. Đề cập về khu đất có vị trí khá đẹp ở Gò Vấp hiện đã có một siêu thị ngoại thuê, lãnh đạo một công ty trong nước tiếc rẻ: “Chúng tôi từng đặt vấn đề trước với đơn vị chủ quản mảnh đất này nhưng họ đã thắng nhờ nguồn tài chính mạnh mẽ”.

Ngay cả khi các DN trong nước bắt tay thành lập Công ty cổ phần Đầu tư và phát triển hệ thống phân phối VN (VDA) gồm: Công ty TNHH Phú Thái, Tổng công ty Thương mại Sài Gòn (Satra), Tổng công ty Thương mại Hà Nội (Hapro) và Saigon Co.op với mục tiêu xây dựng VDA trở thành một tập đoàn thương mại, phân phối hàng hóa hàng đầu VN, đến thời điểm hiện tại VDA chỉ mới lập được tổng kho phân phối ở Hậu Giang và Đà Nẵng.

“So với kế hoạch, tốc độ như vậy là hơi chậm và chưa đạt được mong muốn ban đầu, trong đó có việc mở rộng mạng lưới bán lẻ” - một thành viên VDA xác nhận.

Cần đa dạng hóa mô hình bán lẻ

Trong dịp đến làm việc tại VN, ông Noh Byung Yong, tổng giám đốc Lotte Hàn Quốc, từng bày tỏ mong muốn hợp tác với Saigon Co.op vì những thế mạnh mà chuỗi siêu thị Co.op Mart đang sở hữu. “Người tiêu dùng VN rất ưa chuộng Co.op Mart, chúng tôi muốn học những điểm mà Co.op Mart đang làm rất tốt và chia sẻ những tiến bộ chúng tôi có” - ông Noh cho biết.

Lời ngỏ của ông giám đốc tập đoàn Hàn Quốc cho thấy nhà bán lẻ trong nước hiện nay không hề ở thế yếu như e ngại của nhiều chuyên gia. Bà Nguyễn Ánh Hồng cho rằng lợi thế của DN trong nước có được là yếu tố “tình cảm” luôn đi kèm trong văn hóa kinh doanh, trong khi DN nước ngoài dường như vẫn đặt cao yếu tố lợi nhuận.

Các hoạt động chăm sóc khách hàng như chia lợi nhuận cuối năm, tặng quà sinh nhật, tích lũy điểm thưởng... của siêu thị trong nước thường được đánh giá tốt hơn siêu thị nước ngoài.

Hoặc với cách chọn thị trường ngách như Citimart: chỉ tập trung vào các khu đô thị và dân cư mới để mở các siêu thị mini, xét về mặt quy mô lẫn độ lớn có thể không đạt yêu cầu cho mô hình siêu thị thông thường.

Tuy nhiên, nếu tính đến yếu tố đáp ứng nhu cầu và tiện ích mua bán thì “chúng tôi tin mình đang đi đúng hướng với chính sách giá bán rất phù hợp cho thành phần người tiêu dùng rất tiềm năng này” - ông Ngô Văn Hải, phó giám đốc kinh doanh hệ thống Citimart, khẳng định.

Bà Hạnh lại cho rằng “phải tìm ra sự khác biệt mới mong cạnh tranh nổi với DN nước ngoài”. Điểm khác biệt này được bà Hạnh ngụ ý cho các kế hoạch mở rộng mạng lưới phân phối ngày một nhiều hơn với tốc độ nhanh hơn nữa, vì “càng có nhiều điểm phân phối càng làm chủ được tình hình, càng có được giá tốt do chủ động trong khâu đàm phán giá”.

Saigon Co.op cũng nâng cấp chất lượng phục vụ siêu thị bằng cách tăng tiện ích, tiện lợi cho khách mua hàng thông qua việc đa dạng hóa mô hình bán lẻ, như chuỗi cửa hàng Co.op Food dành cho các bà nội trợ trong phạm vi gần, dần cạnh tranh trực diện với chợ.

Không để doanh nghiệp... tự bơi

Không ít DN trong nước cho rằng họ đang thiếu các chính sách hỗ trợ cần thiết. Việc các nhà đầu tư vẫn phải gồng gánh hàng loạt chi phí để duy trì một điểm bán và đi tìm mặt bằng mở rộng thị trường, mà chưa có một hướng dẫn cụ thể nào để phát triển sao cho hợp lý là điều dễ nhận thấy.

Bình Nam - Theo Tuổi Trẻ (TTO).

“Về lâu dài, đây sẽ là hướng kinh doanh an toàn, đáp ứng sự phát triển tất yếu của ngành bán lẻ hiện đại tại VN. Một chính sách hỗ trợ rõ ràng sẽ giúp nhà bán lẻ trong nước phát triển một cách hoàn thiện. Hệ thống phân phối mạnh chính là công cụ để Nhà nước quản lý giá, thúc đẩy phát triển tiêu dùng hàng nội địa” - bà Nguyễn Phương Thảo, giám đốc Maximak Cộng Hòa, nhận định.

15 tháng 7, 2010

Giành Giật Thị Trường Bán Lẻ - Kỳ 2: Sức Hút Siêu Thị Ngoại

Với chính sách giá rẻ, linh hoạt trong thanh toán, mở nhiều kênh khuyến mãi hấp dẫn... các siêu thị ngoại đang dần tạo ra những ưu thế đặc trưng thu hút ngày càng đông khách hàng đến mua sắm.

Mua sắm tại siêu thị Lotte Mart trên đường Lê Đại Hành, Q.11, TP.HCM - Ảnh: Thuận Thắng

Nếu như đến với Metro vì sự đa dạng và phong phú của hàng hóa cũng như kỳ vọng vào giá rẻ, thì người tiêu dùng đến với Big C bởi những chuyện rất nhỏ như “để mua bánh mì Pháp” hay đến Lotte Mart vì khu vui chơi trẻ em...

Câu chuyện ổ bánh mì

Những ngày giữa tháng 6-2010, đến siêu thị Co.op Mart Nguyễn Kiệm (Q.Gò Vấp, TP.HCM), nhiều người có cảm giác là lạ khi thấy xuất hiện một quầy bánh mì tươi. Co.op Bakery, thương hiệu bánh mì riêng do Co.op Mart xây dựng, xem như là một giá trị cộng thêm nhằm kéo khách đến với mình.

Nhưng trước đó khi mới bắt đầu đặt chân vào VN, siêu thị Big C đã mang theo công nghệ bánh mì Pháp trong các siêu thị của mình. Điều mới mẻ này ngay lập tức đã tạo nên “hội chứng bánh mì”, hầu như bà nội trợ nào rời siêu thị này cũng đều xách theo những ổ bánh mì baguette vàng ươm, nóng giòn và nhất là độ dài không lẫn vào đâu được. Quầy bánh mì ở các siêu thị Big C luôn trong tình trạng chen chúc, xô đẩy khi mẻ bánh mì mới ra lò. Đại diện Big C thừa nhận ổ bánh mì đã trở thành “hình ảnh” của siêu thị này tại VN. Người dân ưa thích đến mức tại Hà Nội có người vào siêu thị gom bánh mì ra bán ngay gần cổng siêu thị để kiếm lời.

Dù mang tiếng là siêu thị dành cho người Hàn Quốc vì bán rất nhiều hàng hóa nhập khẩu từ Hàn Quốc, siêu thị Lotte Mart (Q.7, TP.HCM) cũng đang trở thành thỏi nam châm của nhiều bà nội trợ. Tuy có vẻ bề ngoài là một siêu thị hiện đại nhưng so với mặt bằng giá ngoài chợ, mặt hàng thủy hải sản ở đây có giá cả khá phù hợp, thậm chí nhiều loại không dễ tìm thấy ngoài chợ. Lotte Mart cũng là một trong những siêu thị cung cấp thêm các dịch vụ phương tiện như xe đẩy cho em bé, khu vui chơi cho trẻ em...

Nếu so với những siêu thị trong nước đang ngày một chật chội do lượng hàng hóa ngày càng tăng mạnh, chiếm cả lối đi của khách thì Lotte Mart thật sự là địa điểm mua sắm lý tưởng.

Hàng hóa đa dạng

Trung bình mỗi siêu thị nước ngoài ở VN hiện kinh doanh 40.000-50.000 mặt hàng khác nhau, trong khi tại các siêu thị trong nước con số này chỉ 25.000-30.000 mặt hàng. Sự đa dạng trong chủng hàng của các siêu thị ngoại thường nhỉnh hơn siêu thị trong nước ở ngành hàng lẫn nhãn hàng. Điển hình như mặt hàng gia vị hạt tiêu.

Trên quầy gia vị của siêu thị Big C có đến gần 10 loại tiêu khác nhau như tiêu sọ, tiêu xanh, tiêu hạt mịn, tiêu cay, tiêu nhập khẩu... Ngay trong cùng một loại tiêu cũng có đến 2-3 nhà cung cấp khác nhau. Trong khi đó, tại siêu thị Co.op Mart khách hàng chỉ có hai sự lựa chọn: tiêu sọ hoặc tiêu đen đóng gói sẵn.

Các siêu thị ngoại cũng làm phong phú thêm chủng hàng hóa kinh doanh bằng nguồn hàng nhập khẩu từ công ty mẹ ở nước ngoài. Tại Lotte Mart, ngoài các mặt hàng sản xuất tại VN, siêu thị còn bán nhiều mặt hàng nhập từ các nước Hàn Quốc, Trung Quốc, Nhật... Trong đó, có hẳn khu vực riêng bày bán hàng Hàn Quốc từ mì gói, gia vị đến đồ dùng gia đình.

“Các ông chủ siêu thị Hàn Quốc đề ra phương châm ưu tiên một là hàng hóa của doanh nghiệp Hàn Quốc dù sản xuất bất kỳ nơi nào. Vì thế, dù phải sử dụng hàng sản xuất nội địa là chính để bán cho người tiêu dùng địa phương, nhưng khi có cơ hội là họ tăng số mặt hàng của Hàn Quốc lên”, một chuyên gia ngành bán lẻ từng giữ vị trí quan trọng tại các siêu thị nước ngoài đánh giá.

Đồ họa: V.Tân (Nguồn: Công ty Cung cấp dịch vụ tư vấn và nghiên cứu thị trường toàn cầu - Mỹ)

Gia công tại thị trường nội

Khuynh hướng sản xuất các sản phẩm nhãn hàng riêng cho từng siêu thị nay cũng đang phổ biến ở Metro hay Big C. Theo cách làm này, doanh nghiệp trong nước chỉ lo khâu sản xuất, còn các siêu thị sẽ đặt tên và xây dựng thương hiệu cho các sản phẩm đó. Như vậy, các doanh nghiệp trong nước đang làm gia công cho chính thị trường nội địa của mình.

Một chuyên gia nghiên cứu thị trường đánh giá: “Những sản phẩm mang nhãn hàng riêng của siêu thị hiện nay tuy chiếm tỉ lệ chưa cao trong tổng hàng hóa bán ở siêu thị, nhưng với chính sách ưu tiên đặc biệt cho những nhãn hàng này của các chủ siêu thị, tương lai không xa một vị thế của chúng sẽ khác. Chắc chắn hàng hóa của các doanh nghiệp trong nước sẽ chịu thêm một sức ép cạnh tranh mới bên cạnh sức ép từ những công ty nước ngoài sản xuất tại VN và từ hàng nhập khẩu”.

Với ưu thế mặt bằng rộng, chính sách phát triển của siêu thị nước ngoài luôn đa dạng nhãn hàng trên cùng một sản phẩm, vừa tạo sự cạnh tranh vừa tăng thêm sự lựa chọn cho người tiêu dùng. Vì vậy đối với các doanh nghiệp, con đường vào một siêu thị ngoại bao giờ cũng sáng sủa hơn siêu thị trong nước.

Giám đốc một công ty bánh kẹo cho biết sản phẩm của đơn vị ông từng bị một siêu thị trong nước từ chối với lý do đã có sản phẩm tương đồng. Thế nhưng đối với Metro, Big C, chỉ cần doanh nghiệp đáp ứng các yêu cầu thủ tục về sản xuất hàng hóa, yêu cầu vệ sinh an toàn thực phẩm... hàng dĩ nhiên sẽ được vào.

Thương hiệu nước ngoài cũng không khó để xâm nhập vào kênh bán lẻ hiện đại và chinh phục tiếp ở những thị trường ngách mà họ muốn. Kinh phí mua không gian trưng bày quầy, kệ tại hệ thống các siêu thị không phải là vấn đề của những thương hiệu này. “Mở mắt ra là chỉ thấy mục tiêu đi chiếm kệ nào của siêu thị nào” - ông C, phụ trách thị trường của một công ty đa quốc gia, nhận xét. Các thương hiệu nước ngoài sẵn sàng bỏ chi phí ký hợp đồng một năm để giữ chỗ trên quầy kệ.

Có thể nói cuộc chiến trên quầy kệ giữa thương hiệu nước ngoài với thương hiệu trong nước vẫn diễn ra khốc liệt từng ngày, từng giờ. Xu hướng tiếp cận người tiêu dùng thông qua tiếp thị, quảng cáo được thay thế bằng việc tiếp cận trực tiếp tại các điểm bán lẻ. Đặc biệt, xu hướng cạnh tranh mạnh vào bên trong quầy kệ, tập trung mạnh vào cách trưng bày, khuyến mãi, kích thích người tiêu dùng. “Nhiều tiền thì sự hiện diện trên quầy kệ sẽ nhiều hơn, lâu hơn. Các DN trong nước khó làm được như vậy, nếu có chỉ có thể đếm được chừng vài ba đơn vị”, trưởng phòng thu mua một siêu thị nói.
Giành Giật Thị Trường Bán Lẻ - Kỳ 1: Mỗi Tháng Thêm Một Siêu Thị

Theo Tuổi trẻ

14 tháng 7, 2010

Giành Giật Thị Trường Bán Lẻ - Kỳ 1: Mỗi Tháng Thêm Một Siêu Thị

Các nhà đầu tư nước ngoài đánh giá bán lẻ ở VN vẫn là lĩnh vực hấp dẫn nhất. Dù không như đồn đoán ban đầu các tập đoàn lớn sẽ tràn vào nuốt chửng thị trường VN, nhưng chỉ nhìn vào tốc độ mở rộng của Big C, Metro, Lotte... vừa qua cho thấy sức ép cạnh tranh đang nóng lên từng ngày.

Siêu thị Big C Nguyễn Kiệm, Q.Gò Vấp, TP.HCM
Siêu thị Big C Nguyễn Kiệm, Q.Gò Vấp, TP.HCM - Ảnh: Thuận thắng

Mặc dù gặp không ít trở ngại, đặc biệt là chi phí cho mặt bằng quá cao, song các siêu thị nước ngoài vẫn tiếp tục mở rộng, chấp nhận cả việc cho thuê thương hiệu...

Theo tìm hiểu của chúng tôi, từ nay đến cuối năm 2010 sẽ có thêm ít nhất năm siêu thị ngoại ra đời.

Cuộc đua của những gương mặt cũ

Nhìn đoàn người nối nhau gửi xe, chờ đợi trước quầy tính tiền hay chen nhau trong các cửa hàng bán thức ăn nhanh vào những ngày cuối tuần ở siêu thị Lotte Mart Phú Thọ (TP.HCM) vừa mới khai trương ngày 1-7, có thể hiểu vì sao Tập đoàn Lotte (Hàn Quốc) quyết tâm mở siêu thị thứ hai tại VN.

Để đi vào hoạt động, siêu thị thứ hai của nhà đầu tư Hàn Quốc này đã phải trải qua một quá trình chờ đợi thủ tục cấp phép khó khăn. Người đi đường ngang qua địa điểm này trong những tháng trước có thể thấy quảng cáo và hàng hóa sẵn sàng nhưng cửa siêu thị vẫn đóng vì giấy phép chủ đầu tư chưa có trong tay.

Nhưng cuối cùng siêu thị thứ hai của Lotte Mart ở TP.HCM đã mở cửa, thậm chí tập đoàn này còn nhắm đến mục tiêu mở 30 siêu thị ở VN. Theo ông Noh Byung Yong, giám đốc Tập đoàn Lotte Mart Hàn Quốc, doanh số của siêu thị đầu tiên (tại Q.7, mở cửa cách nay hơn một năm) đạt 40% chỉ tiêu đề ra, đủ khả quan để tập đoàn này tự tin nhắm đến mục tiêu lớn hơn ở VN.

Trong khi đó, Metro Cash & Carry (Đức) cho biết sẽ mở thêm bốn trung tâm bán sỉ năm nay và sẽ giữ tốc độ này trong ba năm tới. Còn Big C (Pháp), trong những tháng cuối năm 2010 dự kiến có thêm ít nhất một siêu thị... Cuộc đua ở thị trường bán lẻ VN vẫn thuộc về những gương mặt cũ nhưng không vì vậy mà kém quyết liệt.

Ông Randy Guttery, tổng giám đốc Metro Cash & Carry VN, khẳng định tập đoàn này đã được Bộ Công thương chấp thuận cho mở thêm hai trung tâm bán sỉ, còn hai cái khác vẫn đang thương thảo. Bốn siêu thị bán sỉ của Metro trong năm nay sẽ mở tại Long Xuyên (An Giang), Vũng Tàu, Bình Dương và Bình Định. Ông Randy Guttery cũng thừa nhận chẳng gặp khó khăn gì trong việc mở rộng này.

Phát triển bằng mọi giá

Xuất hiện tại VN từ năm 2005, kế hoạch của hệ thống trung tâm mua sắm Parkson là trong vòng năm năm sẽ mở 10 điểm mua sắm, nhưng đến nay Parkson mới có được tám trung tâm trên toàn quốc. Ông Tham Tuck Choy, tổng giám đốc Công ty Parkson VN, thừa nhận việc phát triển hệ thống trung tâm thương mại của Parkson VN không đạt mục tiêu đặt ra. Lý do chính là cơ sở hạ tầng, các dự án cho mặt bằng bán lẻ tại VN không có nhiều.

“Nhưng điều đó không có nghĩa thị trường bán lẻ VN kém hấp dẫn bởi năm qua doanh số của Parkson tại VN vẫn tăng trưởng 30% và VN vẫn là một trong những thị trường Parkson tập trung phát triển trong những năm tới” - ông Tham cho biết.

Vị doanh nhân người Malaysia này cũng không giấu giếm: “Chúng tôi sẽ sử dụng mọi biện pháp để tăng cường sự hiện diện của mình ở VN”. Điều này được minh chứng qua việc Parkson mở các trung tâm bán lẻ của mình dưới hình thức công ty 100% vốn nước ngoài và cả liên doanh.

Người Pháp vốn nổi tiếng về bảo thủ trong cách thức tổ chức kinh doanh, nhưng điều đó chưa hẳn đúng khi nhìn cách thức siêu thị Big C tăng cường sự hiện diện của mình ở VN. Giám đốc điều hành hệ thống Big C VN Nguyễn Xuân Hải tuyên bố: “Chúng tôi không cứng nhắc trong việc xác lập hình thức kinh doanh ở VN”.

Và người ta đã thấy ngoài hình thức công ty 100% vốn nước ngoài và liên doanh, Big C còn “chịu chơi” đến mức cho một đơn vị trong nước thuê thương hiệu của mình. Không thừa nhận siêu thị Big C ở Q.Gò Vấp, TP.HCM hoạt động dưới hình thức nhượng quyền thương mại (franchise), nhưng ông Hải lại xác nhận: “Big C ký hợp đồng cho một công ty trong nước thuê thương hiệu của mình. Và đơn vị trong nước kia ký hợp đồng thuê Big C quản lý siêu thị”. Một lãnh đạo Sở Công thương TP.HCM khẳng định nếu hoạt động dưới hình thức nhượng quyền thương mại thì phải đăng ký nhưng sở này chưa nhận được đăng ký nào.

Săn tìm mặt bằng

Đánh giá sau 10 năm có mặt tại VN, ông Pascal Billaud, tổng giám đốc Big C VN, cho biết tốc độ phát triển của thị trường bán lẻ vẫn ở mức tiềm năng nhưng chưa nhanh như kỳ vọng. Ngoài yếu tố dân số, thu nhập bình quân, mức chi tiêu, tỉ lệ tiêu dùng cho từng nhóm hàng thì yếu tố quyết định là giá mặt bằng quá cao.

Theo ông Nguyễn Xuân Hải, thông thường mở một mặt bằng siêu thị phải mất gần một năm rưỡi đến hai năm nhưng trước đó việc tìm kiếm mặt bằng đáp ứng tiêu chuẩn của siêu thị về diện tích không hề đơn giản. Trong đó, chi phí dành riêng cho mặt bằng chiếm đến 60% giá trị đầu tư cũng chính là yếu tố ảnh hưởng đến tốc độ tăng trưởng của các siêu thị nước ngoài. “Nếu so sánh trong khu vực, giá thuê mặt bằng của VN hiện nay cao hơn một nước có thị trường bán lẻ phát triển mạnh hơn là Thái Lan” - ông Hải cho biết.

Lãnh đạo các siêu thị nước ngoài đã có mặt ở VN thừa nhận giá cho thuê mặt bằng bán lẻ vừa đắt vừa không đủ nguồn cung cấp là những nguyên nhân chính khiến tốc độ mở rộng của họ không thể nhanh hơn, chứ nguyên nhân không đến từ những quy định bó buộc của VN. “Chúng tôi phải có ít nhất là hai điểm bán ở TP.HCM. Trong đó, khu trung tâm Q.1 sẽ có thêm một Parkson khác. Ngoài ra Parkson sẽ xem xét khả năng ở Q.2, Q.7 và cả ở những tỉnh thành khác” - ông Tham Tuck Choy nói.

Big C hiện đã có 10 siêu thị ở VN và sẽ không dừng ở mức gấp đôi con số này. Dự kiến tháng 9-2010 Big C sẽ có thêm siêu thị tại TP Vinh, Nghệ An với một mặt bằng được đánh giá là “đẹp ở mọi khía cạnh”.

Theo Cục Đầu tư nước ngoài (Bộ Kế hoạch và đầu tư), số nhà đầu tư nước ngoài thành lập công ty trong lĩnh vực phân phối chiếm khá cao, đặc biệt là ở TP.HCM. Theo Sở Kế hoạch và đầu tư TP.HCM, ngoài những công ty đã có nhà máy ở VN xin mở rộng sang lĩnh vực phân phối, số công ty mới nhảy vào lĩnh vực này cũng tăng đáng kể. “Rất nhiều công ty quy mô vốn nhỏ chừng vài chục ngàn USD, thậm chí vài ngàn USD, cũng xin giấy phép hoạt động phân phối, chúng tôi phải lọc và loại bỏ bớt” - một cán bộ quản lý sở này cho hay.

Thực tế, các nhà bán lẻ của Pháp, Nhật Bản, Hàn Quốc, Thái Lan và cả Trung Quốc đã mở văn phòng đại diện ở TP.HCM trong năm năm qua chờ thời cơ đến. Giám đốc một công ty địa ốc chuyên cung cấp mặt bằng bán lẻ cho các nhà đầu tư nước ngoài cho biết đơn đặt hàng đầy ắp và ngày càng khó tìm mặt bằng tại các khu trung tâm.

Cấp phép mở siêu thị có dễ?

Về mặt lý thuyết, việc cho nhà đầu tư nước ngoài tham gia lĩnh vực bán lẻ không dễ dàng chút nào, bởi trước khi cấp phép các cơ quan quản lý sẽ kiểm tra, xem xét nhu cầu và khả năng của thị trường trong nước. Đặc biệt việc khảo sát thực tế thị trường bán lẻ trên địa bàn, cơ quan quản lý sẽ cân nhắc xem liệu thị trường có cần cho mở thêm một cơ sở bán lẻ hay không. Trong đó, cơ quan quản lý sẽ tham khảo ý kiến, năng lực các doanh nghiệp trong nước, nếu có khả năng cung cấp dịch vụ tương tự, Nhà nước có thể từ chối cấp phép.
Giành Giật Thị Trường Bán Lẻ - Kỳ 2: Sức Hút Siêu Thị Ngoại
Theo Tuổi trẻ

11 tháng 7, 2010

Hàng Việt - Còn Ở Phân Khúc Bình Dân

Hiệu ứng từ cuộc vận động "Người Việt ưu tiên dùng hàng Việt" đã thấy rõ khi nhiều DN khẳng định doanh số và độ phủ sóng thương hiệu cho sản phẩm tăng khá. Rất nhiều người tiêu dùng cũng cho biết, họ đã cân nhắc lựa chọn hàng Việt trong thói quen mua sắm. Tuy nhiên, dường như hàng Việt mới chỉ mạnh ở phân khúc hàng thiết yếu, bình dân...

Hàng tiêu dùng bày bán ở siêu thị BigC, trong đó đa số là hàng Việt. (Ảnh minh họa)

Hàng cao cấp mới chỉ "manh nha"

Với mong mỏi tạo cho hàng Việt Nam một chỗ đứng về danh tiếng ở trong và ngoài nước, thời gian qua, nhiều nhà sản xuất đã mạnh dạn lấn sân sang nhóm hàng trung và cao cấp, chủ yếu là nhóm hàng thời trang. Ở lĩnh vực này, có thể kể đến các nhãn hàng cao cấp của Tổng công ty may Việt Tiến như TT-up, San Sciaro, Manhattan (sẽ có mặt ở thị trường Biên Hòa vào giữa tháng 7 này). Theo đó, các nhãn hàng này sử dụng nguyên liệu cao cấp với nhiều tính năng chống bám bụi, bám bẩn, chống nhăn... Gần đây, người tiêu dùng cũng đã biết đến nhãn hàng Gosto - nhãn hàng cao cấp của Công ty kinh doanh và sản xuất hàng tiêu dùng Bình Tiên (Bitis) chuyên sản xuất các mặt hàng thời trang như giày dép, quần áo, túi xách... bằng da. Được biết, Bitis đã xây dựng một đội ngũ quản lý, thiết kế, kỹ thuật, sản xuất, kinh doanh... cho nhãn hàng này. Hiện tại, Gosto mới có mặt ở thị trường TP. Hồ Chí Minh, chưa phủ sóng rộng ra các tỉnh, thành khác. Công ty CP may túi xách Minh Tiến với thương hiệu Miti ngoài các mặt hàng cặp, túi xách bình dân cũng đã đưa ra thị trường một số loại túi thời trang, vali cao cấp... Tương tự, Công ty vàng bạc Cửu Long cũng có nhãn hàng Cửu Long chuyên sản xuất nữ trang cao cấp.

Vì là dòng hàng cao cấp nên giá bán các sản phẩm hàng Việt Nam này vượt lên hẳn mức giá bình thường của hàng sản xuất trong nước. Chẳng hạn, hàng nhãn hiệu giày dép Gosto có giá 400.000 đồng đến vài triệu đồng/đôi; túi xách, bóp Gosto từ 900.000 - 4 triệu đồng/cái; thời trang TT-up, San Sciaro từ 900.000 - 3 triệu đồng/cái; vali thời trang Miti giá từ 900.000 - 1,4 triệu đồng/chiếc...

Vẫn là sân chơi cho hàng ngoại

Nhiều nhà sản xuất tuy đã bắt đầu chú ý đến phân khúc hàng cao cấp, song nhìn chung, đa số lựa chọn của người tiêu dùng hiện tại vẫn nghiêng về các thương hiệu nước ngoài khi chọn mua hàng cao cấp. Bạn P.Thanh, nhà ở phường Hố Nai - Biên Hòa, hoạt động trong lĩnh vực truyền thông, cho biết rất thường xuyên mua quần áo ngoại nhập do nhu cầu giao tế nhiều, song những thứ Thanh chọn "chưa bao giờ là hàng Việt" dù biết các nhà sản xuất trong nước cũng đã đưa ra nhiều mặt hàng tiêu dùng cao cấp như giày dép Gosto (Bitis), túi xách Jema, thời trang Manhattan... Thanh cho biết, quần áo thường được chọn mua không phải là các mặt hàng quá đắt đỏ và danh tiếng, song là những mặt hàng ngoại có tên tuổi bán ở TP.Hồ Chí Minh như Etam (Pháp), Mango (Tây Ban Nha), Giordano (Ý)... có giá trung bình từ 1- 3 triệu đồng/sản phẩm. Ngọc Oanh, nhà ở phường Tam Hòa - Biên Hòa, đang làm việc ở một tập đoàn dược phẩm nước ngoài tại TP. Hồ Chí Minh, nhận xét: "Hàng cao cấp trong nước giá cũng vài triệu đồng/món, song nhiều người không biết đến, còn hàng nước ngoài có khi giá chỉ nhỉnh hơn chút ít nhưng nhiều người biết".

Vali thời trang cao cấp nhãn hiệu Miti của DN Việt được bán ở cửa hàng phía trong siêu thị Co.op Mart Biên Hòa, có giá 1,3 triệu đồng/chiếc.

Không chỉ ở nhóm hàng tiêu dùng, thời trang mà hầu hết các lĩnh vực hàng hóa khác hiện nay, hàng Việt đều "nhường" phân khúc cao cấp lại cho hàng ngoại. Đối với ngành hóa mỹ phẩm, Việt Nam dù có Hiệp hội Hóa mỹ phẩm với hơn 100 hội viên, nhưng thực tế, hầu hết các sản phẩm đều nằm ở phân khúc bình dân chiếm thị phần nhỏ. Tương tự, các sản phẩm thuộc các nhóm, ngành hàng khác như sữa, điện máy, xe máy, hàng trang trí nội thất... hàng Việt hầu như đều chịu thua ở phân khúc hàng giá cao, nhường hẳn sân chơi cho hàng ngoại. Giám đốc đối ngoại một siêu thị lớn ở TP. Biên Hòa cho biết, hàng Việt tuy số lượng nhiều, song mới chỉ đáp ứng được nhu cầu tiêu dùng bình dân, còn ở phân khúc hàng hơi cao cấp, hàng ngoại hiện đang chiếm lĩnh cả ngành hàng thực phẩm lẫn phi thực phẩm. "Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, hàng Việt mới tham gia thị trường chưa lâu, kinh nghiệm về mẫu mã, kỹ thuật, marketing... còn giới hạn, trong khi phải cạnh tranh gắt gao với hàng ngoại đã nổi tiếng nên trước mắt, hàng Việt chưa thể lấn sân ở phân khúc cao cấp cũng là điều dễ hiểu" - vị giám đốc đối ngoại này nhận xét.
Theo Báo Đồng Nai

9 tháng 7, 2010

Điện Thoại Di Động: Nhãn Hiệu Nội Địa Gia Tăng Thị Phần

Theo một số nguồn tin, thị phần của các nhãn hiệu nội địa (do các doanh nghiệp trong nước đặt hàng cho các nhà máy tại Trung Quốc, Hàn Quốc, Đài Loan… sản xuất) trong năm 2010 đã trên 20% (năm 2009 khoảng 15%) với những nhãn hàng quen thuộc trên thị trường như Q-Mobile, F-Mobile, MobiStar…

Điện thoại di động giá thấp đang chiếm tỷ trọng lớn trong các cửa hàng ở TP.HCM. Ảnh: Lê Quang Nhật

Các thương hiệu này chủ yếu khai thác dòng sản phẩm giá rẻ, dưới 2 triệu đồng. Ghi nhận trong năm 2010, nhóm nhãn hiệu nội địa đã hoạt động ổn định, chiến lược kinh doanh – tiếp thị rõ ràng.

Từ đầu năm đến nay, dẫn đầu thị trường điện thoại di động Việt Nam (tính trên số lượng hàng bán ra) vẫn là Nokia với tỷ lệ ước chừng 53%, tiếp theo đó, Samsung chiếm khoảng 17% (trong đó, nguồn hàng nhập khẩu chiếm 2%, còn lại là nguồn hàng do nhà máy Samsung Electronic Vietnam – SEV sản xuất). Từ giữa năm 2009 đến nay, tuỳ theo từng thời điểm nhưng nhìn chung thị phần hiện nay của Q-Mobile (ABTel) chiếm khoảng 12%. F-Mobile (FPT), Mobell (nhập khẩu) và MobiStar (PT Mobile) khoảng 10%, LG 6%. Phần còn lại là của các nhãn hiệu: Sony Ericsson, HTC, Motorola… Các tỷ lệ trên được tính theo các công bố thông tin về nguồn hàng nhập chính thức. Nếu tính theo số lượng thực, tỷ lệ của từng thương hiệu sẽ thấp hơn vì còn có nguồn hàng nhập lậu từ Trung Quốc.

Theo số liệu của trung tâm Thông tin công nghiệp và thương mại (bộ Công thương), đến cuối tháng 5, phân khúc sản phẩm có giá nhập khẩu được khai báo từ 380.000 – 900.000đ/cái chiếm tỷ lệ cao, ước chừng 80%.

Giới kinh doanh nhận định, doanh số thị trường điện thoại di động Việt Nam trong năm 2010 khoảng 1,2 tỉ USD, tăng 20% so với năm 2009. Trong đó, tỷ lệ nhóm điện thoại thông minh (smart phone) chiếm 7% về số lượng nhưng chiếm 25% giá trị doanh số.
Theo SGTT

7 tháng 7, 2010

Èo Uột Công Nghiệp Thời Trang Việt

Việt Nam đang nằm trong mười nước xuất khẩu hàng may mặc hàng đầu trên thế giới, doanh thu xuất khẩu năm 2010 dự kiến lên đến 10,5 tỉ USD nhưng chủ yếu bằng hoạt động gia công. Số thương hiệu thời trang có tiếng trong nước chỉ mới đếm trên đầu ngón tay, và hầu như chưa có thương hiệu thời trang nào vang danh ở nước ngoài.

èo uột công nghiệp thời trang Việt
Các mặt hàng thời trang bày bán tại hội chợ Thời trang may mặc Việt Nam 2010. Ảnh: Lê Quang Nhật

Ông Trần Anh Tuấn, giám đốc công ty tư vấn The Pathfinder kể: “Hơn một tháng nay tôi đang tìm kiếm nhà thiết kế cho một công ty may mặc lớn trong nước, nhưng tìm mãi vẫn chưa ra, vì các nhà thiết kế có ý tưởng sáng tạo từng đoạt giải trên các sàn thời trang lại thiếu hẳn kinh nghiệm về sản xuất thời trang công nghiệp, xu hướng tiêu dùng, còn nhà thiết kế từng làm việc cho các công ty lại cứ làm theo kiểu rập khuôn…”. Với vai trò tư vấn thương hiệu, ông Tuấn cho rằng, chuỗi giá trị trong ngành công nghiệp thời trang mà các doanh nghiệp đang xây, bị lủng lỗ chỗ...

Vẫn đang… dò đường

Ông Nguyễn Đức Hùng, viện trưởng viện Mẫu thời trang Việt Nam nhìn nhận: “Trong chuỗi giá trị phức tạp của công nghiệp thời trang, điều chúng ta đang làm tốt nhất là may. Phần nguyên liệu, đang từng bước tăng sản lượng trồng bông ở nhiều vùng, phụ liệu đáp ứng cho nhu cầu may xuất khẩu khoảng 80% với đủ các nhóm sản phẩm chỉ, vải dựng, nút… còn phụ liệu cho ngành thời trang vẫn phải nhập từ nhiều nước. Riêng phần dệt – nhuộm – hoàn tất thì các nhà máy quá cũ kỹ, phải có thời gian 5 – 7 năm đầu tư mới khôi phục lại được”.

Cũng theo ông Hùng, điều quan trọng nhất mà Việt Nam đang hụt hẫng chính là thiếu đội ngũ chuyên viên lĩnh vực hoá nhuộm, mà đào tạo lực lượng này đang gặp phải vấn đề nan giải là các trường tuyển đầu vào không có sinh viên học. Các công ty muốn khai thác kinh doanh trong lĩnh vực này đang phải thuê chuyên gia nước ngoài. Các doanh nghiệp cũng đang nỗ lực xây dựng mạng lưới phân phối kinh doanh. Nhưng họ vẫn thiếu hẳn đội ngũ thiết kế thời trang chuyên nghiệp vì Việt Nam vẫn chưa có trường đào tạo nhà thiết kế.

Thiếu nền tảng cơ sở, thiếu quy trình chuyên nghiệp

Bà Ngô Thị Báu, giám đốc công ty thời trang Nguyên Tâm nêu thực trạng: “Cho đến thời điểm này mỗi nhãn hiệu thời trang Việt Nam đều sản xuất theo bộ ni mẫu riêng mà doanh nghiệp có được, dựa trên đối tác xuất khẩu mà họ đang làm hàng gia công, nên mới có tình trạng cùng chiếc áo, nơi làm theo bộ ni mẫu của Nhật, nơi theo châu Âu, có nơi lại lấy từ Mỹ và chỉnh sửa một chút cho phù hợp với khách hàng Việt Nam. Xu hướng thời trang thì mỗi nơi sao chép theo các catalogue có được, nơi theo gu Tàu, nơi theo gu Tây, không thể hiện được bản sắc riêng”.

Cách xây thương hiệu của doanh nghiệp vẫn chỉ dựa trên chất liệu vải và kỹ thuật may là chính, thiếu hẳn chiến lược đầu tư lâu dài cho thiết kế, tiếp thị, tạo hình ảnh…

Cần hoàn thiện chuỗi giá trị

Mới đây, viện Dệt Việt Nam đã hoàn tất bộ ni mẫu theo nhân trắc học dựa trên kết quả đo đạc từ 16.000 người Việt trong độ tuổi 6 – 55, nhưng ít doanh nghiệp biết đến. Ông Nguyễn Văn Thông, viện trưởng viện Dệt nói rõ: “Bộ ni mẫu chuẩn này sẽ được cập nhật từng năm. Nếu doanh nghiệp có nhu cầu, viện sẽ cung cấp bộ ni mẫu được xây dựng thành rập theo nhu cầu kinh doanh từng nhóm mặt hàng như quần tây, sơmi, đầm, quần áo trẻ em, quần áo tuổi teen…”

Đây là một bước tiến đáng ghi nhận, nhưng theo bà Báu, ngành công nghiệp thời trang Việt Nam muốn phát triển cần phải làm nhiều việc hơn, và rất cần có một người dẫn đầu. Người dẫn đầu chịu trách nhiệm xác định giá trị cốt lõi và chiến lược, tạo tiếng nói đồng bộ để các đơn vị khác cùng theo. Vinatex và các thành viên xuất khẩu tốt, nhưng chỉ mạnh về gia công. Ngành công nghiệp thời trang cần được Nhà nước ban hành chính sách để doanh nghiệp tư nhân mạnh dạn đầu tư vào phát triển cái gốc là nguyên phụ liệu, dệt nhuộm hoàn tất. Muốn phát triển nghề thiết kế, nghề hoá nhuộm cần ưu đãi cho sinh viên vay vốn đi học, cấp học bổng cho sinh viên giỏi…

Giáo sư Tôn Thất Nguyễn Thiêm nêu ý kiến: hầu hết các thương hiệu thời trang, để tồn tại và phát triển đều có nhà thiết kế dẫn đầu, thậm chí đa phần là chủ các thương hiệu hoặc những người đứng đầu thiết kế nổi tiếng như Chanel, D&G, Pierre Cardin, nhưng các công ty Việt Nam đều thiếu hẳn phần này. Một vài công ty thuê nhà thiết kế từng đoạt giải quốc tế vào làm việc, nhưng bản thân những người này dù có ý tưởng sáng tạo, lại không am hiểu về thị trường, về kinh doanh, về xu hướng tâm lý tiêu dùng và không được đào tạo bài bản để tạo mẫu cho người tiêu dùng mặc.

“Mỗi nơi sao chép theo các catalogue có được, nơi theo gu Tàu, nơi theo gu Tây, không thể hiện được bản sắc riêng”.
Theo SGTT